Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.
ra tai nạn.
Chuyện này, trước kia tôi đã từng nhắc nhở Vương Thư Duy: Không được hành động trước mặt Vi Linh, nhưng cậu ta lại làm trái lời tôi.
Tôi đi ra khỏi phòng ngủ, việc đầu tiên là gọi điện thoại cho Vương Thư Duy.
Nguyên bản tôi định chất vấn cậu ta vấn đề này, nhưng khi đến phòng khách, mở TV, thấy tin tức xong, quyết định hủy bỏ cuộc gọi.
Đội cảnh sát điều tra báo cáo: Xe Thác Ni đã rời di, nhưng vì trở lại nên mới phát sinh sự cố.
Xử lý xong một số công việc đã là chạng vạng.
Ngoài cửa sổ ánh tịch dương chiếu vào.
Người ta thường nói thế nào? Ánh tịch dương đỏ như máu?
Tôi bật cười, lắc đầu, quay vào phòng ngủ xem Vi Linh.
Cô ấy đang ngủ. Trên chiếc giường lớn, chân tay cô ấy co lại nằm một góc trông càng thêm nhỏ bé.
Sau đó, tôi đến phòng bếp xem có thể làm một chút đồ ăn hay không.
Lúc học đại học có đôi lần tôi xuống bếp. Vài năm nay không động đến, trù nghệ đại khái cũng giảm đi ít nhiều.
Chỉ có thể miễn cưỡng làm vài món.
Cả ngày nay tôi cùng Vi Linh không ăn cơm. Buổi sáng rời giường, hôn một cái chào buổi sáng cũng vội vã rời đi, điểm tâm cũng không ăn. Tôi vẫn cảm thấy cô gái này sớm muộn cũng kiệt sức.
Ở đây không có người hầu. Nói là ở nhưng tôi cũng chỉ xem như khách sạn, sáng đi, tối về, tủ lạnh trống rỗng, không có thức ăn dự trữ.
Bây giờ, xem ra có chút khó khăn.
Tôi định gọi điện thoại về Hồ gia, bảo đầu bếp đến. Đầu bếp Hồ gia tay nghề không tồi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn là thôi. Nếu mẹ tôi biết Vi Linh cùng tôi ở đây tuyệt đối sẽ rất phiền toái.
Bấc đắc dĩ, chỉ có thể làm thứ đơn giản nhất: Vo gạo, nấu cháo.
Tôi bưng bát cháo vào phòng ngủ, chuẩn bị đánh thức Vi Linh.
Không ngờ, cô ấy đã tỉnh.
Vi Linh ngồi thẳng tắp trên giường, thần sắc khẩn trương, mặt trắng bệch, đôi mắt trống rỗng không chút ánh sáng, hai tay nắm chặt ga giường, trán đầy mồ hôi.
Hẳn là gặp ác mộng.
Tôi vẫn còn nhớ rõ, lần đầu tiên cô ấy bước chân vào Hồ gia cũng chính là bộ dáng này. Nửa đêm, từ trong mộng bừng tỉnh, hét chói tai làm người khác không thể ngủ yên.
Nhưng khi đó, tôi ghét cô ấy đến cực điểm, ước gì cô ấy cứ như vậy mà điên luôn. Nghĩ lại, lúc đó là tôi ghen tỵ với cô ấy.
Hồi ấy, một năm tôi không được một lần gặp mặt Trương Hoài Niên, mà cô ấy vừa xuất hiện, Trương Hoài Niên dường như mỗi ngày đều đến.
Nhưng mà, Lâm Vi Linh bây giờ, tôi ngoài yêu thương, còn có thể thế nào?
Tôi đi đến, ôm lấy cô ấy: “Không sao … không sao.” Xoa đầu.
Vi Linh khó khăn bình tĩnh lại, tôi quay về lấy cháo, liền bị cô ấy giữ chặt.
Tôi dừng lại, hai tay cô ấy ôm lấy, mặt dán trên lưng tôi, liên tiếp lắc đầu: “Đừng đi … đừng …”
Tôi quay lại xoa đầu cô ấy: “Được, không đi, không đi.”
Do dự (P11)
Lâm Vi Linh:
Tôi gặp ác mộng.
Bóng đè, không thể dãy dụa. Trong mơ hiện ra một cảnh tượng, lúc tôi còn nhỏ, nhìn một thi thể rơi trên nóc xe, trong nháy mắt máu chảy thành sông. Ở không gian mơ hồ tràn ngập màu máu đó, một giây sau, tôi trở lại ngã tư đường, trước mắt là Thác Ni nhuốm đầy máu tươi.
Thác Ni mở miệng nói, nhưng tôi không có cách nào nghe được ông ta nói gì.
Người này rất nhanh buông ra, xoay người muốn đi. Tôi chưa bao giờ sợ bị bỏ rơi như vậy, nỗi sợ hãi xiết lấy tôi, hai tay tôi theo bản năng ôm quàng lấy: “Đừng đi … đừng …”
Người đó quay lại, ôm lấy tôi: “Được, không đi, không đi.”
Hồi lâu, tầm mắt tôi bớt mơ hồ, thế này mới thấy rõ…
Người tới, là Hồ Khiên Dư.
Hồ Khiên Dư rút khăn lau mồ hôi lạnh trên trán cho tôi, sau đó mang cháo lại, múc một thìa, thổi nguội, đưa đến bên miệng tôi.
Tôi lắc đầu không chịu.
“Ngoan, ăn một chút.” Hồ Khiên Dư dỗ tôi, vẻ mặt chưa bao giờ dịu dàng như vậy.
Tôi chậm rãi há miệng, miễn cưỡng ăn một thìa. Cháo hoa, không có mùi vị gì cả.
Hồ Khiên Dư tiếp tục đút cho tôi ăn, cổ họng tôi nghẹn lại nói: “Em ăn không vào …”
Mày Hồ Khiên Dư khẽ nhíu lại, “Vậy chúng ta ra bên ngoài ăn.”
Nói xong, tay xốc chăn, dìu tôi đứng lên.
Tôi chỉ cảm thấy trong người tự dưng có một ngọn lửa tức giận bốc lên, thiêu đốt toàn bộ ý chí. Tôi phản xạ có điều kiện, vung mạnh tay thoát khỏi hắn.
Đứng phắt dậy, điên cuồng gào lên: “Chuyện của em không cần anh lo!!”
Nhưng tiếng gào thét của tôi lại chỉ đổi lấy của Hồ Khiên Dư sự trầm mặc.
Mắt hắn sâu lại, nhìn tôi thật sâu.
Tôi biết hắn sẽ tức giận. Cũng tốt, hắn sẽ đóng sập cửa đi ra ngoài, tôi đã tỉnh táo lại, bây giờ, tôi vô cùng cần một không gian riêng để tìm toàn bộ lý trí của mình.
Đáng tiếc, tôi chờ rất lâu cũng không thấy hắn phẫn nộ, hắn chỉ đứng im đó, không nói một câu.
Ánh mắt hắn nhìn tôi có bao nhiêu phức tạp. Thương hại?
Tôi không chịu nổi cái nhìn của hắn, cụp mắt, nhảy xuống giường, bước nhanh ra khỏi phòng: “Em còn có chuyện cần xử lý, đi trước.”
Hắn ở phía sau gọi lại: “Từ từ!”
Tôi không để ý đến, bước nhanh hơn. Hắn vượt qua, giữ lấy tay tôi, tôi tránh lại tránh không được.
Hồ Khiên Dư thở dài, “Bộ