Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341811

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.

ình lình mà trở nên căng thẳng.
Hồ Khiên Dư ở phía sau tôi hét lớn một tiếng, bóp mạnh xương hông, hạ thân ngừng di chuyển, tiến vào cao triều.
Cảm giác được hắn căng thẳng, động tác càng thêm tàn khốc, tôi lại lấy chút sức cuối cùng, thở gấp nói: “Đừng ở bên trong …”
Nhưng đã quá muộn, cơ thể hắn rất nhanh ở trong tôi xả ra.
Hồ Khiên Dư rời khỏi, xoay người dựa vào cửa thủy tinh, thở dồn dập.
Tôi không có gì giữ lấy, lập tức trượt xuống, chất lỏng giữa hai chân chảy xuôi ra bên ngoài.
*************************** *******************************
“Lâm Vi Linh.”
Hồ Khiên Dư hồi phục hô hấp, gọi tên tôi.
“Vi linh?”
Hắn gọi lại một tiếng.
Chờ một chút, tôi vẫn như trước không đáp lại.
Hồ Khiên Dư chậm rãi hướng phía tôi đi đến, tôi nhìn thấy hai chân hắn, nghiêm trang đứng trước mặt.
Hắn chậm rãi ngồi xuống.
Tôi cúi đầu, hắn liền nắm lấy cằm tôi, bức tôi ngẩng đầu.
Hắn nhìn tôi cắn chặt môi đến rớm máu, ngẩn ra, sau đó một tay chuyển đến bả vai tôi.
“Nhả ra! Có nghe hay không! Nhả ra!”
Giọng nói Hồ Khiên Dư dồn dập, thấy tôi như trước không thiết sống tiếp tục cắn môi, tay hắn buông cằm tôi ra.
Miệng tôi đầy mùi máu, môi vừa đau lại vừa xót, ngẩng đầu trừng hắn.
Cơn tức của hắn cũng không nhỏ, giữ chặt cánh tay tôi: “Em muốn tự cắn chết mình? Hả?”
Tôi muốn cắn chết là hắn!
Hồ Khiên Dư!!!
Rất tiếc, tôi phải phục tùng hắn, phải làm hắn động lòng.
Lý trí không cho phép tôi phát hận, tôi phải hạ thấp bản thân mình.
Cơ thể này, tôi không muốn ép nó, nhưng mà mỗi chỗ trong nó dường như đều nhắc nhở tôi: Cô, là Lâm Vi Linh.
******************************* *****************************
Tôi dùng tay lau máu, môi đau như bị xé rách nhưng tôi xem nhẹ, cố ý nhếch miệng cười.
Lúc này tôi nhìn thấy đồng tử Hồ Khiên Dư như phát sáng, trong bóng bêm, rõ ràng run lên.
Hồ Khiên Dư buông ra, ngón tay di chuyển đến mặt tôi, giữ lấy, cúi đầu, hung hăng hôn xuống.
Răng nanh hắn cọ qua miệng vết thương của tôi, nhẹ nhàng liếm, nhưng so với tôi tự cắn chính mình còn đau hơn ngàn lần.
Miệng vết thương của tôi vì cảm giác có tiếng nói chuyện mà run lên.
“Anh lại đã quên mình đã nói, sẽ không nuông chiều em như trước kia nữa …”
Những tiếng cuối cùng của hắn lại biến mất trong miệng tôi.
Chiếc hôn vừa kết thúc, Hồ Khiên Dư học tôi, dùng tay lau máu.
Vương trên miệng hắn… máu của tôi.
Một lát sau, hắn mím môi, giương mắt nhìn: “Nếu muốn tự ngược, sao không làm cho anh mất sức, sẽ thích hơn nhiều.”
Nói xong, hắn vươn cánh tay dài, ngón tay ở môi dưới tôi nhẹ nhàng xoa.
Tôi vẫn ngồi dưới đất như trước, quay về phía cửa kính. Bên ngoài là hải cảng ban đêm, những ngọn đèn như đâm xuyên vào mắt. Tôi nhìn hình ảnh phản chiều của chính mình, bất giác ôm đầu gối, co người lại …
Hồ Khiên Dư quay về, đưa di động của hắn đến trước mặt tôi.
Tôi không xem, ném sang một bên.
“Cầm lại.”
Hắn nói nhẹ nhàng.
Tôi ngẩng mạnh đầu nhìn hắn.
“Trong đó có một số ảnh, em nên nhìn xem.”
Tôi nghiêng đầu, nhìn chiếc di động nằm lặng lẽ trên mặt đất: “Một ngày nào đó, tôi sẽ …”
Tôi cũng không tiếp tục.
Hồ Khiên Dư không nói gì, hồi lâu, giữ lấy mặt tôi bình thản bật cười một tiếng.
Sau đó nói: “Một ngày nào đó? Được, anh chờ.”
Tôi đứng lên, cầm lấy di động.
Ảnh đã view, chung quanh mờ ảo, tôi định thần lại mới nhìn rõ.
Là ảnh chụp tôi cùng Vương Thư Duy.
Lúc ấy, Vương Thư Duy đang hôn tôi.
Hồ Khiên Dư đem ảnh này cho tôi xem là có ý gì?
“Anh rốt cuộc muốn thế nào?”
Tôi mệt mỏi cầm di động, suýt làm cho nó từ lòng bàn tay rơi xuống.
Vì sao Hồ Khiên Dư muốn tôi xem những bức ảnh này?
Hồ Khiên Dư cười, lập tức dấu đi biểu tình: “Phải là anh hỏi em, em rốt cuộc muốn thế nào?”
“Nếu tôi nói, tôi cùng Vương Thư Duy, hồi ở Mỹ có một khoảng thời gian hẹn hò, nhưng không hơn. Ở Hằng Thịnh gặp lại anh ta cũng là ngoài ý muốn, anh sẽ tin sao?”
Trước mặt Hồ Khiên Dư, tôi vĩnh viễn không có cách nào thắng lợi, bởi những gì tôi nghĩ hắn đều có thể đoán được. Nhưng trong đầu hắn rốt cuộc nghĩ những gì, tôi một từ đều đoán không ra.
Hồ Khiên Dư nghe vậy, nghiêng đầu, dường như thật sự suy nghĩ xong mới nói: “Anh tin, đương nhiên tin.”
Tôi cười không thành tiếng, bàn tay dần dần có sức, gắt gao nắm lấy di động. Chỉ tiếc, trong tay tôi là chiếc di động, mà không phải là Hồ Khiên Dư.
“Anh tin tôi?”
Tôi hỏi lại, đã không còn sức để giả bộ kinh ngạc.
Hắn liếc nhìn tôi một cái: “Tôi là tin Thư Duy. Cậu ta rất thông minh, sẽ không lựa chọn đối đầu với tôi. Chính là, em …”
Hắn dừng lại, một lát sau đến bên cạnh, ngồi xuống, vén những sợi tóc trên trán tôi: “ … Em không cần làm những việc vô nghĩa, cũng đừng vọng tưởng tôi có thể nhiều lần tha thứ. Nghĩ như vậy thật ngu xuẩn.”
Tôi bật cười: “Anh còn nghi ngờ là tôi đem ảnh này gửi cho anh?! Anh cảm thấy, là tôi muốn anh nghĩ rằng tôi cùng Vương Thư Duy có chuyện gì đó anh không biết?”
Hắn nhìn tôi, giống như nhìn một bệnh nhân tâm thần đang lao đến h