Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.

ao có nàng khả năng chắp tay nhường cho người ta chứ? “Tướng công, chàng thật thích dệt lụa hoa sao?”
“Thích a, nương tử dệt lụa hoa, Chi Tâm cũng sẽ dệt lụa hoa, Chi Tâm sẽ làm những gì có thể cùng nương tử, nương tử cũng sẽ không nhìn người khác, cũng sẽ không cười với người khác!”
“Như vậy…..” La Chẩn từ trong tay túi áo, lấy ra một bức vẽ lụa, “Mấy ngày này, chàng hãy dệt bức lụa này nhé.”
“Bảo Bảo?” Chi Tâm đưa mắt nhìn hai đứa bé đang mở miệng cười, mắt long lanh như hạt ngọc, lóe ra tia ấm áp, “Nương tử, đây là Bảo Bảo của chúng ta phải không? Nương tử vẽ đấy à?”
La Chẩn gật đầu, “Cái này gọi là ‘Song anh đùa giỡn liên đồ’.”
“Chi Tâm hiểu, đứa lớn là Đại bảo bảo của chúng ta, đứa nhỏ là Tiểu bảo bảo của chúng ta, phải không?”
“Hừ.” La Chẩn nắm lỗ tai hắn, suy nghĩ có nên nói cho hắn biết, nàng vẽ Đại bảo bảo kia thực tế là hắn đấy hay không? “Nếu chàng chọc giận ta, tiểu bảo bảo ta sẽ không cho chàng đâu.”
“Không chọc giận không chọc giận, Chi Tâm lớn hơn Bảo Bảo, cũng muốn tiểu bảo bảo, nương tử không tức giận nữa.”
“Từ ngày mai trở đi, chàng dệt bức song anh đùa giỡ này, khi nào dệt xong, khi đó ta sẽ không tức giận.”
“Ừ! Ừ! Ừ!”
“Không cho phép không ăn không ngủ.”
“Ừ! Ừ! Ừ! Nhưng….”
“Nhưng?”
“Chi Tâm muốn ôm nương tử ngủ.”
“Thối tướng công, còn dám cùng ta nói điều kiện?”
“Không phải mà…. Trân nhi, hôn nhẹ có được không…”
“Không được!”
“Hôn đi mà, hôn đi mà….”
“Không được!”
“Trân nhi khi dễ Chi Tâm!”
Ở ngoài viện, sau cây chuối có người ẩn núp hồi lâu. Lời Chi Tâm nói vọng vào tai nàng ta. Nếu là người bên cạnh, còn có thể xem thành đúng là vì thê tử nhà mình mà hoa ngôn xảo ngữ, nhưng đó là Chi Tâm, trong lời nói không một chút giả dối.
Nàng không hiểu, rốt cuộc là chỗ đó có vấn đề gì? Vốn là mình định ở bên cạnh Chi Tâm, sao lại cách xa thế này? Nàng cố ý giả vờ si ngốc, để tranh thủ lòng đồng tình của hẳn, nhưng phải làm sao để cho Chi Tâm hiểu, mình mới là bạn đời của hắn, chẳng lẽ mình làm sai rồi sao?
Không không không, Đại tiểu thư như La Chẩn, tuy là trên mặt luôn giả vờ thanh tao lịch sự, trong xương vẫn là kiêu căng ghen tỵ, Chi Tâm tuy là bởi vì thuần chân không thể hiểu, Lương gia Nhị lão cũng không thể bị qua mặt mãi thế….
La Chẩn, ta vốn định tha cho ngươi, chỉ cần ngươi không có ý kiến ta ở cùng với Chi Tâm…. Ta vốn định tha cho ngươi! Nhưng hôm nay, con đường này, là ngươi chọn, ngươi chớ trách ta.
Nửa tháng sau, thời tiết mùa thu thoải mái đã đến. Ngày mùng tám tháng mười, là lễ mừng thọ của Lương Đại phu nhân.
Lấy địa vị, tiền tài, quyền thế của Lương gia, khách mời đều là quan lại danh môn, giờ đã đến chật phòng khách. Chỗ phụng lễ thượng thọ, càng làm họ thêm hao tổn tâm tư.
Lương gia lấy dược liệu lập nghiệp, không thiếu những dược liệu trân quý. Thế nên, nếu đem Thủ ô trăm năm, Nhân sâm ngàn năm đến chúc thọ, liền mất tiêu chuẩn. Kết quả là, kim ngân ngọc khí, trân châu phỉ thúy, đồ cổ trân quý, sắc thái sáng lạn, không kịp nhìn ở bên trong, đã tấp nập được trình lên.
Ngụy Thiền cảm thấy rất bất bình ở điểm này. Theo ý bà ta, Lương gia buôn bán nhiều năm qua là dựa vào mình bà hết sức chống đỡ, nhưng trong mắt người ngoài, cũng chỉ có đại ca và đại tẩu. Chỉ nhìn lễ thọ đơn giản này, đã đủ thấy sự khác biệt.
Hơn nữa, lúc này bà ta càng cảm thấy ấm ức nhất chính là…. Mỗi năm các đại tiết khánh, bao gồm yến tiệc chúc thọ của Nhị lão Lương gia, đều do một mình bà ta lo liệu, lúc trước bất kể là lễ hay bố trí thu lễ, nơi nào mà không thấy bàn tay của Lương nhị phu nhân? Có thể nghĩ, trong này lại có bao nhiêu ‘chiết khấu’ có thể vơ vét.
Nhưng hôm nay, hai lão hồ đồ kia lại qua cầu rút ván, đem hết thảy đều giao cho con dâu bảo bối của bọn họ…. Mà tiểu tiện nhân đó, lại không biết nặng nhẹ chút nào! Rõ ràng Vương Vân đã từng hỏi: “Chẩn nhi có thai, chuyện ngày chúc thọ có muốn Nhị thẩm giúp con xử lý hay không?”
“Chẩn nhi thân là dâu cả Lương gia, tình cờ gặp đại sự là mừng thọ mẹ, đâu thể làm phiền thẩm thẩm vất vả? Thời kỳ thai nghén đã qua, hơn nữa thân thể con hiện tại đã rất tốt, lại có thêm các đại quản sự giúp một tay lo liệu, mẹ không cần phải lo lắng.”
Vương Vân sau lại còn từng nói: “Chẩn nhi từ khi vào nhà ta là lần đầu tiên tổ chức chuyện này, Nhị thẩm lại có nhiều kinh nghiệm, có gì khó làm hay không hiểu, thì nên đến thỉnh giáo Nhị thẩm.”
“Chẩn nhi tuân lệnh.”
Nói thì khéo léo như vậy, nhung từ đầu đến cuối, có từng hướng bà thỉnh giáo đến một lần không?
Mọi người trong ngoài, ngay cả quản sự Lương gia này, cũng không phải là loại vô dụng gì đó, mà thời gian chỉ hơn nửa năm, đã bị con tiểu tiện nhân này thu phục được, luôn luôn theo lệnh mà làm. Nếu không, thọ yến lần này, nó có thể nào làm cho tốt đẹp nhường này? Còn không phải đều nhờ các quản sự giúp nó làm chân chạy việc? Nó động cũng chi là há miệng ra lệnh mà thôi!
“Nhị phu nhân, Nhị phu nhân, đến phiên ngài.” Bên người nha hoàn lấy tay áo che miệng, cúi người nhỏ giọng nhắc nhở, “Lễ thọ.”
Ngụy Thiền đã ho


XtGem Forum catalog