Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341832
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1832 lượt.
àn hồn lại, cúi mặt thu tay áo lại chậm rãi đưa lên, cùng trượng phu song song đứng ở giữa khom người phúc lễ, “Chúc đại tẩu phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn.” Khoát tay, hai nha hoàn trong phòng lúc này mang tới hộp quà, “Đệ muội biết đại tẩu thích cúc, bình sứ hoa cúc này là tướng công cùng muội đặc biệt nhờ thương đội từ Trung Nguyên mua về, mong đại tẩu vui vẻ nhận cho.”
Vương Vân đương nhiên cũng nói vài câu khách sáo.
Theo như thứ tự, vợ chồng Nhị lão gia dâng lễ thọ, giờ liền đến phiên vợ chồng Đại thiếu gia Lương gia. La Chẩn đỡ tay tướng công nhà mình nhẹ nhàng muốn thưa, đột nhiên nghe thấy Ngụy Thiền nói: “Y Y, con không phải là cũng có lễ vật muốn dâng lên cho Lương bá mẫu sao? Còn không mau một chút?”
“Ah, dạ.” mỹ nhân làn váy xanh biếc, tóc mai như sương đi ra, “Lương bá mẫu, Y Y có lễ mọn muốn dâng.”
Vợ chồng Lương Đức mặc dù cảm thấy thứ tự này không hợp lễ, nhưng trước chúng khách cũng không thể làm mất thể diện của Nhị đệ muội, Vương Vân lại cười nói: “Y Y cháu muốn dâng cho bá mẫu lễ gì đây? Thật ra thì, bá mẫu gặp lại cháu, đã là rất cao hứng rồi.”
“Y Y chúc Lương bá mẫu thọ như Tùng Hạc.”
“Ngoan.”
Phía sau có mấy nha đầu mang một trúc án, phía trên có khăn phủ lên, khăn phủ rơi xuống, là một thanh Thất Huyền cổ cầm.
Chẳng lẽ lễ vật lại là cầm ư? Mọi người xem thường, vật tầm thường như thế, Lương Nhị phu nhân cần bao nhiêu lại chẳng có?
Nhưng thấy Diêu mỹ nhân thướt tha tiến lên, ngón tay nhỏ nhắn nhẹ gẩy, tiếng nhạc vang khắp nơi.
Mọi người đang ngồi đa số thuộc dạng quý nhân, đều là người trong danh môn thế gia, đối với nhạc lý không thiếu người thông thạo đã nghe được ra khúc này là “Tùng Hạc ngâm”, tùng cùng hạc đều là vật trường thọ, lúc này vang lên, ứng chuyện rất hợp với tình hình lúc này. Mà tiếng đàn lại thật là du dương dễ nghe, như có hạc múa hiện rạ, tiếng thông reo êm tai, một khúc thôi, làm người ta đắm chìm khó khăn quay lại.
La Chẩn nói, kỹ thuật gảy đàn của Diêu mỹ nhân, có khi trên cả mình.
“….. Rất tốt, thật là tốt, làm khó đứa nhỏ này rồi, Lương bá mẫu thật cao hứng.” Vương Vân thật sự cảm khái: Cô bé này cùng hài tử nhà mình đều đáng thương, lại có thể có tài đánh đàn xuất sắc như thế, khó tin a.
“Tạ Lương bá mẫu.” Hàng mi khẽ khép, con mắt trong trẻo trộm liếc ai đó, lại thấy hắn đang cùng nữ nhân kia chít chít chiêm chiếp, lập tức, trong nội tâm lại siết chặt, “… Y Y chúc Lương bá mẫu trường thọ như tùng, tuổi sánh như hạc.”
“Tốt, đứa bé ngoan, đến đây với bá mẫu.”
“Vâng!” Y Y thẹn thùng cúi xuống mặt phấn, nhấc chân bước đến bên người Vương Vân, “Lương bá mẫu, ngài giống như mẹ của Y Y đó.”
“Đứa nhỏ này…”
“Lương bá mẫu, Khởi nhi cũng có lễ đưa nha.” một đóa phấn ảnh nhảy ra.
“Các ngươi, những hài tử này, thật là phí tâm.” Vương Vân cười đến càng thêm vui vẻ, “Khởi nhi là lễ gì đây?”
Nha đầu nhân lệnh cung kính đem lễ vật dâng lên. Thiếp thân nha hoàn Liên Hương của Vương Vân hiểu ý chủ tử, từ từ đón lấy, đột nhiên cả sảnh đường đều kêu lên.
“Lương bá mẫu thích hoa cúc, Khởi nhi không có sở trường nào khác, chỉ đành phải lấy kỹ thuật non kém giúp bá mẫu lưu lại vườn cúc trong sắc đêm.”
“Trời ạ.” Vương Vân sờ mỗi múi mỗi nhụy, khó có thể tin, “Ta lúc trước ra mắt La gia bá mẫu, cũng chính là bà của con, mới thấy được châm pháp xuất thần nhập hóa như thế, đây chính là Thiên châm thêu của La gia rồi, phải không?”
“Đúng vậy, ánh mắt của Lương bá mẫu thật tinh tường. Đây chính là Thiên châm thêu pháp, bởi vì dùng châm cùng dùng chỉ đều khác nhau, bức đồ này từ các góc độ nhìn qua, cũng có những điểm riêng bất đồng.”
“Đã nhìn ra, đã nhìn ra!” có tân khách không nhịn được lên tiếng, “Nhìn chính diện, là sắc thái của cúc đang nồng. Phía bên phải nhìn lại, là một vườn cúc nở rộ. Bên trái….”
“Bên trái là kim cúc Thu Nguyệt!” có khách đứng ở bên trái nói.
“Không ngừng biến đổi, từ phương hướng này tại hạ nhìn thấy, là phấn cúc Triêu Dương.”
Lương Đức cười nói: “Thiên châm thêu của La gia, nhìn từ một ngàn góc độ, sẽ có một ngàn loại cảnh trí. Chỉ là không nghĩ tới, ta đây thấy điệt nữ còn nhỏ tuổi, không ngờ công phu lại đã tới bậc này, thật đáng mừng.”
“Lương bá phụ quá khen, Khởi nhi chi mong bá mẫu thanh xuân vĩnh cữu, xanh tươi như cúc.”
“Ha, cái miệng nhỏ nhắn của con bé này, thật là lanh lợi. Đáng tiếc bá mẫu già rồi, sao bì kịp được những đóa hoa xinh đẹp này?” Vương Vân vui vẻ ra mặt, đối với bức trăm cúc thêu kia càng thêm yêu thích không muốn buông tay.
“Nương tử, quà tặng của chúng ta cũng rất đẹp đó, có phải hay không nương tử? Quà tặng của chúng ta thật tốt.” Chi Tâm liền lẩm bẩm một hồi, muốn kéo nương tử đi ra hiến vật quý.
Nếu không phải đang ở nơi đông người, La Chẩn nhất định phải véo tai ngốc tử thật đau, nàng nhỏ giọng nói: “Đẹp lắm đẹp lắm, một lát nữa sẽ dâng lên mẹ, ngoan ngoãn đứng chờ.”
“Nhưng là, chậm hơn bọn họ nha….”
“Xin Đại thiếu gia, Thiếu phu nhân hướng lão phu nhân hành lễ chúc thọ!”
Không phải cũng tới lượt rồi sao? La Chẩn vịn cánh tay tướng