Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1833 lượt.
ày, chúng tôi sẽ coi tấm lụa ‘Vọng ngư bách niên bình an đồ’ này là đại lễ, ngài chỉ cần tìm thợ vẽ thật khéo, vẽ lệnh công tử thật giống rồi đưa tới đây là được rồi.”
“Chuyện này……. Tại hạ sao dám nhận lễ vật lớn dường này?”
“Để mừng lệnh công tử tròn trăm ngày, ngài không cần phải khách sáo! Bất quá, đứng trên lập trường kinh doanh, chúng tôi cũng chỉ có phần đại lễ này kính tặng, nếu quý phủ còn cần loại lụa phẩm nào khác, chúng tôi sẽ phải thu chút phí, coi như là để trả công cho người làm vất vả.”
“Đây là đương nhiên, đây là đương nhiên, tại hạ sau này nếu cần dệt lụa hay thêu lụa, chắc chắn sẽ đặt hàng Lương công tử, đa tạ Lương thiếu phu nhân…..”
“Không cần cám ơn ta, cực khổ là tướng công nhà ta, chàng vì thêu lụa mà quên ăn quên ngủ, để hoàn thành lụa thêu cho ngài, chàng chắc chắn cũng phải như vậy.”
“Đa tạ Lương công tử.”
“Không cần cám ơn nữa, làm cho Bảo Bảo, Chi Tâm thật cao hứng đó. Có phải hay không, nương tử?”
La Chẩn cười liếc hắn một cái: ngốc tử này, kể từ khi tấm lụa “Song anh đùa giỡn liên đồ” hoàn thành, hắn mỗi ngày đều nhìn chằm chằm bụng của nàng rồi cười khúc khích, lại liên mồm gọi “Bảo Bảo, Bảo Bảo”. Giống như cho đến lúc này, mới thật sự hiểu ra mình sắp được làm cha.
Vợ chồng Lương Đức gật đầu: thì ra con dâu coi đây là lễ thọ, dùng một chút thể hiện của hôm nay để đổi lấy danh tiếng cho tướng công. Dù sao cũng là việc vui, chuyện con trai họ có tài năng dệt lụa, thêu lụa, ngày mai chắc chắn sẽ truyền đi khắp thành.
Đến lúc đó, cậu ngốc Lương gia sẽ không bị coi là cậu ngốc nữa, chẳng qua, con trai họ thật có phúc lấy được cô vợ khôn ngoan lại hiểu ý tứ như thế này, tận lực đem vinh quang cỡ này về cho chồng, dụng tâm thật lương khổ a.
Thọ yến lần này, chỉ riêng lễ chúc thọ, đã vô cùng đặc sắc, chủ và khách đều vui mừng. Đến thịnh yến lại nhiều món ngon, ngon miệng no bụng xong, người người tận hứng ra về. Chẳng qua là, ‘trăng non lơ lửng treo quỳnh lâu, mấy nhà vui mừng mấy nhà buồn’. Có người vui vẻ hòa thuận, phải có người thầm sinh ghen ghét.
“Sớm biết như thế, thì không nên để cho ngươi đàn trước mà nên đàn cuối cùng, như thế mọi người sẽ chỉ nhớ tài đánh đàn của ngươi.”
Diêu Y Y không nói gì, trong lòng thầm hiểu lời Ngụy Thiền không đúng, không có khả năng xảy ra. Thêu chức thuật của La gia tỷ muội chính là thế gian hiếm thấy, mà cầm kỹ của mình, chẳng qua chỉ là “Khá” mà thôi, không thể coi là xuất thần nhập hóa, càng không thể nói là không gì sánh kịp. Gảy hồ cầm trước, còn có thể chiếm được vài lời ngợi khen, nếu để sau, thì có khác gì nhạt như nước ốc, thừa thãi như cân gà, tự rước lấy nhục.
Càng nghĩ nàng càng oán trời xanh: Đã sinh Y Y, sao còn sinh La Chẩn? Y Y dù bế nguyệt tu hoa nhưng làm sao bằng được La Chẩn, trời xanh cho nàng ta gia thế hiển hách danh tiếng lẫy lừng? Nếu là Y Y xuất thân danh môn, gia thế kinh người, Y Y cũng có thể tú ngoại tuệ trung, cũng có thể xuất sắc hơn người…
“Đến nước này, thì chỉ còn cách hạ thủ với hai lão kia thôi. Vương thị rất thích ngươi, Lương Đức cũng vì Chi Tâm mà yêu quý ngươi, lại may dịp này gia nghiệp không có việc gì lớn… Uy, ngươi có nghe ta nói không đấy?”
“Gia thế La Chẩn, chúng ta không có được, cũng không lấy được.”
Đôi lông mày nhỏ nhắn của Ngụy Thiền nhăn lại, “Ngươi lại mơ ước gia thế như nàng ta? Ngươi…..”
“Ta tự hiểu rõ, ta không có gia thế như nàng, nhưng ta có được thứ khác.” Diêu Y Y giơ năm ngón tay nhỏ nhắn ở trước mắt, nắm chặt, “Lương gia Nhị lão yêu thích ta, chẳng qua là bởi vì ta cùng với con của bọn họ đều là loại si ngốc, bọn họ mới có thể nảy sinh thương tiếc. Nhưng La Chẩn kia không những có xuất thân tốt, lại mang thai cốt nhục Lương gia, tay nắm việc kinh doanh Lương gia, một chút yêu thích của bọn họ, không đủ để giúp ta.”
“Vậy ngươi muốn thế nào?”
“Rút gân lột da.” Diêu Y Y đôi mắt đẹp hơi khép, trong có hàn ý như mang đao, “Gia thế như La Chẩn, ta có dùng cả đời cũng không lấy được, nhưng chưa chắc không thể tác động. Coi như không làm nó nhúc nhích được, chúng ta cố hết sức chắc cũng phải làm được gì đó. Cô cô không phải đã nói trước khi La Chẩn gả đến đã từng bị người ta vứt bỏ tại lễ đường sao….”
“Không có tác dụng gì, chuyện xấu kia hai lão đã sớm biết, các quản sự Lương gia cũng rõ ràng, con tiện nhân kia không phải vẫn sống vui vẻ tự tại hay sao?”
“Cô cô, ta không phải là cô, ta sẽ không dùng biện pháp của cô.”
“A?” Ngụy Thiền nhíu chặt đôi mày, “Ngươi không phải là ta, ngươi sẽ dùng biện pháp gì?”
“Ta muốn tạm thời rời khỏi Lương gia.”
“Rời khỏi?”
“Không sai, ta muốn xây dựng địa vị cho mình. Ta vốn cho là, cô cô ở Lương gia kinh doanh nhiều năm, nhất định có thể trở thành chỗ dựa cho Y Y, nhưng sự thật là, ta đánh giá cô cô quá cao.”
Ngụy Thiền đầu tiên là giận, sau lại cười lạnh một tiếng, “Người đánh giá cao chính mình không phải là ngươi sao? Ngươi không phải nói Chi Tâm là vật trong lòng bàn tay ngươi sao? Ngươi không phải đã nói, chỉ cần ngươi nắm chắc Chi Tâm, liền thâu tóm hết thảy sao? Kết quả, th