Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342120

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2120 lượt.

đi, tiểu thư ta ở đây chờ em.”
Hoàn Tố lúc này mới yên tâm, thấy bốn phía không người nào, đề khí tung người lướt đi. La Chẩn thì làm đúng như nha đầu nhà mình “phân phó”, ngồi chờ tại chỗ.
Một khắc đồng hồ sau, đoán chừng Hoàn Tố đã trở về, nàng nhấc nhấc mũi chân hơi tê dại vì lạnh, từ từ đi về phía trước. Đúng lúc này –
“Chi Tri, ngươi đừng chạy!”
“Đuổi theo ta, đuổi theo ta!”
Nghe thấy mấy lời này, La Chẩn liền che bụng tránh qua một bên. Thế nhưng người kia dường như cố ý theo nàng, nàng có tránh mấy, vẫn không tránh được, cuối cùng bụng nàng bị đụng vào.
La Chẩn ngã ngồi trên trên mặt đất, hai tay che bụng, nhìn chăm chú vào hai người, “Các ngươi….. Lại dám……”
“…….” Tỷ đệ bốn mắt nhìn nhau, đẩy qua đẩy lại lẫn nhau, tiến lên thực hiện mệnh lệnh mẫu thân đã nói lúc trước, “Ngươi đi!”
“Ngươi đi!”
“Ngươi đẩy đi, nếu không trở về mẹ sẽ mắng chúng ta là đồ vô dụng, đã đợi lâu như vậy, thật vất vả mới đợi được nàng ta đi một mình…… A?”
“Tiểu thư!” Hoàn Tố nhảy xuống, không nói hai lời, ôm tiểu thư tung người đi, “Họ Phạm kia, lăn ra đây cho bổn cô nương!”
Tiếp đó là tiếng Phạm Trình, “Hoàn Hoàn, nương tử của ân nhân bị sao vậy?”
“Mau kêu Chi Hành thiếu gia, tiểu thư bị hai đứa nhóc này ám toán, mau!”
Lương gia Thiếu phu nhân sinh non.
Sinh rồi, Lương gia tiểu thiếu gia ra đời trước sáu mươi ngày. Trên dưới Lương gia, vừa lo lại vừa sợ, sau khi nghe tin hai mẹ con bình an, lại vừa kinh vừa hỉ, đến lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm, vô cùng vui mừng. Mà La Chẩn, mặc dù bởi vì sinh non, sinh xong có chút suy yếu, nhưng thân thể hoàn toàn không có gì đáng ngại, may mắn đã cứu trị kịp thời, cũng không tổn hại đến thể chất, coi như là trong cái rủi có cái may vậy.
“Tiểu thư, nên trị hai tên nhóc kia như thế nào?”
La Chẩn ánh mắt trìu mến nhìn con trai đáng yêu bên người, môi mỉm cười, “Tha cho hai đứa nó đi!”
“Tiểu thư?”
“Trời xanh để cho ta sinh Bảo Nhi bình an, tâm tình ta rất tốt, tha cho bọn chúng lần này.”
“Nhưng mà….”
Suỵt— Trong mắt La Chẩn ánh lên nét dịu dàng hiếm thấy, “Bảo Nhi đang ngủ, đừng lớn tiếng nha.”
“Nương tử! Nương tử! Bảo Nhi! Bảo Nhi!” Bỗng có người chạy vào, vừa chạy vừa hô lớn, thậm chí đụng cả vào cửa lớn, lại tiếp tục chạy vào phòng sau, rồi nhỏ giọng, “Nương tử, Bảo Nhi tỉnh chưa?”
“Cô gia, thật may là gian phòng này rất dài, nếu không gió theo ngài thổi vào, tiểu thiếu gia bị nhiễm lạnh thì làm sao bây giờ? Tiểu thư còn đang ở cữ, cũng không thể chịu được gió lạnh.” Hoàn Tố bĩu môi oán giận, đi từ trong phòng trong ra, “Họ Phạm kia, ngươi có chuyện gì?”
Trong phòng, Chi Tâm dùng một đầu ngón tay, nhẹ chạm vào gò má con trai, “Nương tử, hắn sao lại nhỏ như vậy?”
Thối tướng công này, lời này hình như đã hỏi mấy lần rồi? “Em bé vừa sinh ra đều nhỏ như vậy.”
“Da hắn sao lại nhăn nhăn nhúm nhúm, lại còn đỏ như tôm luộc, không đẹp mắt bằng nương tử?”
“Mấy ngày nữa, da dẻ con sẽ căng tròn, mịm màng đáng yêu, giống như tướng công rất dễ nhìn.”
“Hắn sao chỉ biết ngủ, tỉnh ngủ liền khóc?”
“Ngủ nhiều mới có thể lớn lên, khóc là bởi vì con đói bụng, bà vú vừa cho bú, con liền ngừng khóc không phải sao?” Nói đến bà vú, La Chẩn không khỏi tiếc nuối, vốn là muốn làm trái với quy định những nhà giàu có, muốn tự mình cho đứa bé bú sữa, yêu thương chiều chuộng, nhưng lại bởi vì sinh non mà thân thể không tốt, không còn cách nào, đành tiếc nuối nha.
“Nương tử, tại sao Chi Tâm mỗi một lần nhìn Bảo Nhi, Chi Tâm sẽ thật là lạ?”
“Lạ thế nào?”
“Chính là… Thật là nhột, còn có tê tê, còn cảm thấy muốn khóc, lại muốn cười…”
La Chẩn bóp vành tai hắn, ôn nhu cười nói: “Bởi vì tướng công yêu Bảo Nhi a.”
“Chi Tâm yêu Bảo Nhi?” Chi Tâm nháy mắt đen to tròn, một lúc sau, cười ngây ngô, “Đúng, Chi Tâm yêu nương tử, Chi Tâm yêu Bảo Nhi, Chi Tâm cũng yêu cha mẹ, hắc hắc, Chi Tâm thật vui vẻ, thật hạnh phúc nha.”
Lúc này, trong lòng Chi Tâm thầm hứa, hắn vì hai người trước mắt, phải giỏi giang lên nhiều hơn nữa. Hắn muốn dệt lụa hoa, muốn thống kê sổ sách, còn muốn tới chăm sóc vườn thuốc nữa. Hắn muốn chăm lo cho nương tử, cho Bảo Nhi, không muốn cha mẹ phải vất vả, buồn lo nữa….. Đúng, hắn cũng sẽ hết lòng yêu thương và tôn trọng nương tử nữa!
“La Chẩn, tiện nhân, ngươi mau trả con gái cùng con trai ta! Tiện nhân, ngươi bắt con ta đi đâu? Ngươi…”
Hoàn Tố ra vẻ hiểu biết hữu lễ nhẹ nhàng hỏi: “Nhị phu nhân, ngài định cứ đứng ở đây đón gió lạnh sao?”
Ngụy Thiền ánh mắt ác độc, miệng cùng lưỡi đã tê dại, bất đắc dĩ lực bất tòng tâm.
Hoàn Tố đã được chủ tử dặn dò, vạn bất đắc dĩ không được bại lộ mình có võ công, cho nên, khi thấy mấy nha hoàn đưa người đàn bà chanh chua xông vào nội viện liền tiện tay lấy bàn cờ ném qua, điểm trúng huyệt định thân cùng huyệt câm của mụ ta.
Thế là Ngụy Thiền đột nhiên cảm giác chân không thể động, miệng không thể nói, giống như bị trúng tà.
“Ngài cứ đứng ở đây nhé, đứng qua năm mới luôn, cũng đỡ cho chúng ta phải nhìn thấy mặt… Phi phi phi, nô tỳ lỡ lời, môn thần(*) chớ tr