Tổng Tài Phúc Hắc: Không Nên Yêu Anh
Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342147
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2147 lượt.
công bước ra khỏi hàng, âm thầm bấm mạnh vào tay hắn một cái. Chi Tâm cất cao giọng nói: “Mẹ, Chi Tâm cùng Trân nhi. Chúc mẹ….” Nương tử dạy là cái gì a? Phúc…. Thọ…. Cương…. “Chi Tâm cùng Trân nhi chúc mẹ có phúc lại có thọ!”
Đối với con trai si ngốc này, Vương Vân cũng không hy vọng lưỡi hắn đột nhiên lại nở hoa sen, liền nói “Được rồi, chờ sang năm, ta liền có đứa cháu tới chúc thọ….”
“Mẹ, năm nay cũng có thể a, con cùng Chẩn nhi cũng có Bảo Bảo cho mẹ xem này!”
“… Chi Tâm!” Lương gia Nhị lão cho là con trai lại đang nói hươu nói vượn, liền thấp giọng quát, lại hướng con dâu nháy mắt.
La Chẩn lại mỉm cười nói: “Mẹ, thật sự chúng con đã chuẩn bị lễ vật cho người. Liên Hương.”
“Dạ, Thiếu phu nhân.” Liên Hương nhận lấy bao gấm hồng thêu trong tay Thiếu phu nhân, dâng lên cho lão phu nhân.
“Mở ra xem một chút, xem con trai cùng con dâu của ta rốt cuộc tặng đại lễ gì.” Vương Vân vốn biết con dâu khôn khéo, trước đó mọi người đã tặng những kỳ trân dị bảo rất quý giá rồi, nàng nếu không có vật hơn người, tất nhiên sẽ không bêu xấu trước mặt mọi người.
“Vâng!”. Liên Hương vén tầng tầng lụa, cùng một nha đầu khác đem tấm lụa thêu mở ra.
Hít hà—… Nếu nói bức lụa “Bách cúc đồ” của La Khởi mang lại cho người ta cảm giác “tươi đẹp”. Thì tấm lụa thêu này khiến người ta rung động tới tận tâm can.
Dùng tơ vàng làm nền, trên đó là những đóa hồng liên đang khoe sắc, nổi bật nhất là hai em bé mặc yếm hồng một lớn một nhỏ, đang đùa giỡn bên hoa. Đầu tròn, tai tròn, đôi mắt tròn, gò má tròn, thân mình tròn trịa, cái mông nhỏ tròn tròn, vừa nhìn liền cảm thấy hai em dường như đang cười khanh khách vô cùng vui vẻ. Hai em bé ấy khiến người ta vừa nhìn thấy đã muốn vươn tay sờ má sờ tai, âu yếm yêu thương một hồi….
“Cái này…. Chẩn nhi, đây là tác phẩm của con sao?”
“Không phải là con, mẹ.”
“Trừ con ra, còn có thể là ai? Nếu không, là Khởi nhi sao?”
La Khởi bĩu đôi môi nhỏ nhắn đáp, “Lương bá mẫu, Khởi nhi cũng hy vọng là mình nữa.”
“Cái này phải….. Đây là……”
“Là tướng công.”
“Cái gì?” hai câu hỏi, không ngừng phát ra từ Lương gia nhị vị trưởng bối.
La Chẩn không nhanh không chậm, nhìn mọi người xung quanh một lượt, rồi quay lại nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của tướng công nhà mình, “Tướng công?”
“Mẹ, là Chi Tâm đó. Nương tử để Chi Tâm làm lụa Bảo Bảo đồ, Chi Tâm cảm thấy tơ vàng rất đẹp mắt, liền lấy để làm nền, nương tử nói tấm lụa thêu này lộng lẫy quý giá, để chúc thọ mẹ là thích hợp nhất. Còn nói Chi Tâm rất có tài năng, bởi vì trước kia không ai nghĩ tới dùng tơ vàng. Nương tử, phải hay không?”
“Đúng vậy, lụa thêu phần lớn được dệt nên từ rất nhiều sợi tơ, người dùng tơ vàng cực kỳ hiếm thấy, bởi vì tơ vàng dù đẹp nhưng cứng rắn dễ gãy, chỉ cần sơ sẩy một chút là lập tức kiếm củi ba năm thiêu một giờ, mà chi phí lại không rẻ.
Chẩn Nhi thêu lụa nhiều năm, cũng không dám nghĩ tới việc dùng tơ vàng, thế nhưng không nghĩ tới tướng công lại dám dùng, mà kết quả lại hoàn mỹ như thế, tất cả là bởi vì tướng công một khi đã quyết tâm làm thì càng chuyên chú hơn nhiều so với những người khác.”
“Mẹ, nương tử đang khen Chi Tâm, Chi Tâm rất có tài năng a, Chi Tâm rất xứng với nương tử nha. Có phải hay không, nương tử?”
Tấm lụa thêu này, bản thân nó đã tạo nên rung động, nếu là do con trai lớn Lương gia hoàn thành, thì càng thêm rung động trong rung động. Lương gia Nhị lão nhìn đi nhìn lại khuôn mặt con trai, con dâu, dò xét rất lâu, vẫn khó tin tưởng, bức lụa thêu xảo đoạt thiên công “Song anh đùa giỡn liên đồ” này lại do con trai ngốc nghếch của mình tạo nên?
“Xin hỏi……” Trong tân khách có người nôn nóng không kiên nhẫn nổi, ấp úng hỏi, “Lương thiếu phu nhân, bức lụa thêu này thật sự do Lương công tử hoàn thành?”
“Vâng!” đối với sự chất vấn này, La Chẩn cũng không để ý. Khi phát hiện ra hắn học dệt lụa thêu lụa nhanh như vậy, nàng làm sao không sợ hãi? Khi hắn đề nghị dùng tơ vàng làm nền, nàng chẳng lẽ kinh ngạc còn ít sao?
“Xin hỏi, Lương thiếu phu nhân, có thể cùng tại hạ buôn bán hay không? Trong phủ tại hạ cũng cần dùng lụa rất lớn. Tại hạ đã tìm hiểu qua mấy chỗ, nhưng cũng chỉ có một nơi miễn cưỡng đạt yêu cầu, nhưng tại hạ thấy rằng, sản phẩm của họ không bằng ba phần của Lương thiếu gia. Xin hỏi có thể nhận bút giao dịch này với tại hạ hay không? Tại hạ nguyện ra giá cao…..” Người này suy nghĩ một chút, nghĩ rằng lấy tài lực Lương gia, giá cao hơn nữa cũng là uổng công, liền nói:
“Nhi tử tại hạ sắp đầy trăm ngày, tại hạ muốn tặng hắn tấm lụa “Vọng ngư bách niên bình an đồ”, hơn nữa cũng dùng tơ vàng làm nền giống bức này, càng thêm ý nghĩ phú quý cát tường…..”
“Dùng nền là tơ vàng, thì rất tốn thời gian, nếu lệnh công tử sắp tròn trăm ngày, thì sợ là không thể hoàn thành đúng hạn.”
“Trăm ngày của tiểu nhi tử còn một tháng nữa mới tới, thời gian như vậy liệu có kịp không?”
La Chẩn trầm ngâm, “Một tháng là đủ rồi.”
“Như thế, bây giờ tại hạ đặt tiền cọc có được không?”
“Không cần.” La Chẩn điềm đạm nói, “Nếu là để mừng lệnh công tử tròn trăm ng