Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341848
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1848 lượt.
n.
Lương Chi Nguyện thấy nàng, trên mặt nhất thời ra vẻ không chịu nổi, xoay mặt sang một bên, hừ lạnh nói: “Ngươi nói nghe thật hay, sao ngươi biết chứ?”
“Bởi vì, nếu là ta, ta sẽ chọn Bảo Nhi của ta, cha mẹ trong thiên hạ, không có gì có thể so sánh được với con của mình.”
“Vậy ngươi sẽ bỏ lại Bảo Nhi, chạy trốn một mình sao?”
“Đương nhiên sẽ không.”
“Vậy tại sao ngươi lại kết luận bà ấy sẽ chọn chúng ta?”
“Bà ấy bỏ các ngươi ở lại, là đã nắm chắc các ngươi không hề gặp nguy hiểm. Nắm chắc bá phụ sẽ ra mặt giúp các ngươi. Nếu không, một mẫu thân không ai có thể bỏ lại con của mình.”
Khuyên như thế, là bởi vì bọn họ là đệ muội ruột thịt của Chi Hành, nếu một người mang theo mối hận thù để sống, cuộc sống sẽ khó khăn rất nhiều.
“… Cho dù ngươi đã cứu ta, ta cũng sẽ không cảm kích ngươi… Ta vẫn không thích ngươi!” Lời này ném xong, Lương Chi Nguyện xoay mặt sang một bên.
“Tiểu thư, sao người có thể nói chuyện như vậy!” Nhũ nương lập tức ra mặt giải thích. “Thiếu phu nhân, ngài chớ trách, đứa nhỏ này sợ hãi quá mức…”
La Chẩn không cho là đúng, “Cái này đúng rồi, ngươi không thích ta, ta cũng không thích ngươi….”
“Nương tử, nương tử, Chi Tâm thích nương tử, nương tử không thể thích người khác!” Ngốc tử nào đó chạy nhanh vào, vẫn không quan tâm người khác có mặt ở đó hay không, ôm lấy nương tử, hôn nhẹ……
Mọi sự thói quen thành tự nhiên, La Chẩn cũng không khước từ, vuốt ve mái tóc đen mịn của hắn, chuyển sang gương mặt tuấn tú lạnh lùng như băng hàn, “Đệ đã nghe nói?”
Lương Chi Hành gật đầu.
“Chi Hành ca ca!” Lương Chi Tri, Lương Chi Nguyện vọt tới, ôm lãy thắt lưng của huynh trưởng, gào khóc lớn.
Ôm lấy đôi đệ muội, Chi Hành hết lời dỗ dành, đợi hai người ngừng tiếng khóc, Chi Hành xoay sang nói với La Chẩn: “Đại tẩu, về sau mong tẩu quan tâm Chi Tri nhiều hơn.”
“Hửm?”
“Đệ mang Chi Nguyện đến Ngọc Hạ quốc định cư, Chi Tri lưu lại, thay đệ làm tròn trách nhiệm con cháu của Lương gia.”
Ách…… “Đệ tức giận thẩm thẩm đến như vậy sao?”
Lương Chi Hành lắc tay, “Mang Chi Nguyện cùng đi, tuy là ý kiến vừa mới xuất hiện tạm thời, nhưng lo lắng cho nó đệ đã suy nghĩ từ lâu. Chi Tri tinh thông bách thảo, đối với học y cũng rất có thiên phú, đem nó giao cho đại tẩu nuôi dạy, tiểu đệ cực kỳ yên tâm. Về phần…” Hít một hơi, lồng ngực vẫn có đau đớn, có người mẹ như thế… “Để tránh bà ấy cố tình gây sự, đệ sẽ để lại một phong thư. Nếu bà ấy nhớ con gái, cứ đến Ngọc Hạ quốc, tự đệ sẽ phụng dưỡng. Nếu không phải…. Đại tẩu không cần hạ thủ lưu tình.”
Hậu quả Nhị phu nhân gây nên, không chỉ có tổn thương đến đôi đệ muội còn nhỏ này, Chi Hành cũng không tránh khỏi? “Đệ đến Ngọc Hạ quốc, là vì Đoạn nhi, nhưng ta muốn nhắn nhủ đệ, xảy ra chuyện của ta cùng Chi Tâm trước đây, cha mẹ ta chưa chắc sẽ thuận lợi đáp ứng hôn sự của đệ cùng Đoạn nhi….”
“Trong lòng Chi Hành sớm có chuẩn bị.”
“Như thế, ta cũng nhờ đệ chăm sóc phụ thân của ta nhiều hơn.” Đã nhiều năm nay, Chi Hành bởi vì việc mẹ hắn làm, vì một bên là huynh trưởng, bên còn lại là mẫu thân của mình, như thế trong hai cái khó này, cũng bị hành hạ không ít. Đi, đối với hắn, đối với tương lai hắn cùng Đoạn nhi, lại là chuyện tốt.
Ở bữa tiệc của Ngọc Thiều công chúa nhìn thấy Diêu Y Y, La Chẩn rất khó không sợ hãi.
“Chẩn tỷ tỷ, tỷ nhất định phải biết nàng ấy đó, nàng ấy cũng là người Ngọc Hạ quốc chúng ta, vẫn thay Tấn Vương thúc xử lý việc kinh doanh ở dân gian, cũng rất được Tấn Vương sủng ái, Vương thúc còn nhận nàng làm nghĩa muội. Trước đó vài ngày ta viết thư cho phụ hoàng, nói trong phủ ta thiếu một quản sự đắc lực, Tấn Vương thúc hào phóng, liền đem trợ thủ đắc lực nhất cũng là nghĩa muội yêu mến nhất của thúc ấy phái đến, vừa đúng dịp làm bạn cùng ta…..”
“Nô tỳ Tư Chẩn, tham kiến La gia Đại tiểu thư.”
La Chẩn nhíu mày lại.
Diêu Y Y đổi tên là “Tư Chẩn” khéo cười tươi, “Phương danh của ngài, nô tỳ lúc trước nghe như sấm bên tai, nô tỳ thường nghe Vương gia nhắc tới người.”
Tấn Vương, Diêu Y Y…. Đây là một bộ đôi như thế nào đây?
“Tấn Vương đối với La đại tiểu thư, là khen không dứt lời….”
La Chẩn cười dài, “Dưới tay tướng mạnh không có binh hèn, quả nhiên là người Tấn Vương dạy dỗ ra, là tinh xảo hoạt bát, khó trách được Tấn Vương sủng ái.”
Công chúa Ngọc Thiều tất nhiên là không biết hai người đấu tranh mãnh liệt, kéo tay, “Cùng là đồng hương, hôm nay phải uống mấy chén, không say không về!”
Công chúa vui vẻ như thế, La Chẩn tất nhiên phụng bồi, cạn chén uống, khẽ cười. Mà không biết vị mĩ nhân nên gọi “Tư Chẩn” hay là “Diêu Y Y”, nhanh nhẹn lanh lợi linh hoạt, tinh xảo đặc sắc, đâu còn nửa điểm dấu vết của mỹ nhân ngu ngốc như ngày xưa.
“La đại tiểu thư.”
La Chẩn quay đầu dựa vào lan can, “Tư Chẩn có chuyện gì?”
Mỹ nhân khẽ nhếch môi, “Ta không ngại ngươi gọi ta là Y Y.”
“Nếu ta nhớ không sai, đây là lần đầu tiên ta cùng Diêu tiểu thư nói chuyện.”
“Sau này, ngươi sẽ có cơ hội cùng Y Y nói chuyện như vậy.” Diêu Y Y dựa vào một cây cột gỗ sơn hồng, tư thái rãnh rỗi,