Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342076

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2076 lượt.

Tâm có nương tử, có Bảo nhi, vui sướng nhất!”
“Vì để chúng ta vĩnh viễn có thể vui vẻ sống mãi cùng nhau, chúng ta không thể cho phép người khác quấy rầy, đúng không?”
“Đúng đúng.”
“Nhưng chúng ta nếu không theo Khứ Ác… A, không theo phương pháp của lão đầu hư đốn mà làm, chỉ sợ vĩnh viễn sẽ bị ngừơi khác quấy rầy. Hơn nữa, nói không chừng có một ngày ta sẽ thật sự biến mất, vĩnh viễn không thấy lại được chàng và Bảo nhi.”
“Nhưng mà…” Chi Tâm vùi đầu vào trong mái tóc của nương tử, “Nhỡ nương tử không về được thì làm sao bây giờ? Khứ Ác gia… Không, vẫn là lão đầu hư đốn! Lão đầu hư đốn nói có hung hiểm mà.”
“Hắn đang trêu chọc tướng công, tướng công quên sao? Tiểu Hoàng tỷ tỷ của chàng…”
Thuyết phục xong một tướng công vô cùng miễn cưỡng, còn phải an bài mọi chuyện khác.
Chuyện chủ yếu nhất chính là công chúa Trân Châu. Từ cái ngày Chi Hành giúp Tiểu công chúa thoát nguy hiểm của xuân cục* do Phạm Trù bày bố ở miếu Uyên Ương, La Chẩn liền để cho Tiểu công chúa sống yên ổn ở trong phủ, một bước cũng không đi ra ngoài, mỗi ngày dùng một chén chè ngọt để trấn an.
Nếu mình chọn dùng biện pháp của Khứ Ác đạo trưởng, ắt phải an bài cho Tiểu công chúa một chút, dù sao chuyện này cũng liên quan đến hoàng gia, thể nào cũng chuyện bé xé to. Về phần sau chuyện này nên chu toàn cho cây tiểu hoa đào thiện lương này như thế nào… nghĩ sau cũng không muộn.
(*xuân cục: bẫy tình, ván cờ tình)
Về phần việc buôn bán của Lương gia cũng bớt được việc.
“Khởi nhi, những thứ này là trương mục mấy khách hàng lớn của Lương gia, bởi vì mới vừa báo cáo kết quả cung ứng hàng hoá hồi mùa thu xong, cho nên muội cũng không cần tốn quá nhiều tâm tư vào đây, lúc cần cung cấp hàng có cần thì lật xem là được. Những thứ này là sổ sách báo cáo thường ngày ở tất cả các cửa hàng của Lương gia, mỗi ngày tất cả cửa hàng đều sẽ đem trương mục ngày đó giao đến trước giờ Tuất, xem tình hình hiện nay, lãi gộp đạt được từ ba đến năm trăm lượng bạc mỗi ngày là bình thường. Nếu không nằm ngoài phạm vi này thì cũng không cần can thiệp quá nhiều đến các cửa hàng kinh doanh…”
La Khởi mày cong chau lại, vẫn không hiểu lắm, “Tỷ tỷ, lúc này trời cuối đông là lạnh nhất, vì sao tỷ phải xuất ngoại du ngoạn ngay lúc này? Tỷ phu cũng coi như được đi, nhưng Bảo nhi còn nhỏ, hắn chịu đựng được sao?”
“Một năm có bốn mùa, chỉ mùa đông thì có chút thanh nhàn hơn. Từ khi tỷ gả vào Lương gia thì ngày nào cũng làm lụng vất vả, không thừa dịp này xuất ngoại lữ hành giải sầu, sợ là lại không có cơ hội.”
“Tỷ tỷ khổ cực thật. Trừ việc buôn bán của Lương gia, còn phải đề phòng tỷ phu quá đào hoa!”
La Chẩn búng búng chóp mũi tiểu muội, “Cho nên muội đồng ý giúp tỷ tỷ chứ?”
“Khởi nhi dĩ nhiên sẽ giúp tỷ tỷ, nhưng mà cây tiểu hoa Đào kia phải làm sao bây giờ?”
“Giữ lại thôi, giao cho Khởi nhi. Nếu Quốc Hậu hỏi tới còn có thể để cho Triều Ninh chống đỡ dùm. Muội đã hỏi thăm rõ ràng, đương kim Quốc Quân có thể bước lên đế vị ngày nay ít nhiều đều nhờ vào Triều gia năm đó ra tay giúp đỡ. Hiện nay nếu Quốc Hậu muốn cho ái tử của mình được phong làm thái tử cũng sẽ dùng không ít vàng bạc của Triều gia như trước.
Trong thời gian tỷ tỷ không có ở nhà, nếu thật sự có kinh động đến Quốc Hậu, Triều gia ra mặt chắc chắn có thể hoá giải mấy phần. Chỉ hy vọng khi tỷ tỷ trở lại thì cũng đã nghĩ xong phương pháp chấm dứt triệt để, để họ hiểu dù tiểu hoa Đào đáng yêu nhưng vẫn không thể trồng vào vườn hoa của tỷ phu. Vườn hoa của tỷ phu chỉ có thể của tỷ tỷ, một người một phương.”
Khởi nhi thông minh đến thế, lo xa đến thế, có một muội muội như vậy nàng thật có phúc, “Khởi nhi, Triều Ninh là một chính nhân quân tử, mặc dù tỷ tán thành muội qua lại với hắn, nhưng tuyệt đối không muốn muội bởi vì bị thương tổn tình cảm mà tiếp nhận theo đuổi của hắn. Hôn nhân liên quan đến chung thân, không yêu mà thân thiết không có kết quả.”
Ngọc Vô Thụ kia từng vì nhóc Tam của La gia mà học dệt lụa hoa, đã dệt trong lòng Khởi nhi một cái lưới, bao bọc chặt chẽ khó phai mờ, biến mất càng không dễ dàng. Nếu trong lúc Khởi nhi còn chưa hoàn toàn giải thoát mà lại đường đột tiếp nhận tình cảm của người còn lại thì đó chính là tai hoạ suốt đời của hai người, làm không tốt không cẩn thận còn có thể thành chuyện ba người.
“Khởi nhi hiểu, nếu Triều Ninh không thể khiến cho Khởi nhi yêu hắn, hắn cũng chỉ có thể là một bằng hữu mà thôi.”
“Chi Tâm, ngươi nói cái gì, ngươi muốn chúng ta…”
“Đúng.”
“Không được. Trời có bốn mùa, nhật nguyệt luân phiên nhau, cày bừa trồng trọt vụ xuân thu, thay đổi tiết khí* là theo quy tắc thế gian, ngàn lần không được loạn xạ.”
(*tiết / tiết khí: như Lập Xuân, Thanh Minh, Đông Chí… một năm có 24 tiết khí)
“Phong gia gia, Phong bá bá, Phong ca ca, các ngươi đang nói cái gì vậy? Các ngươi nói không thể loạn xạ, các ngươi cùng nói thì càng loạn xạ!”
“…”
“Mới vừa rồi còn nói loạn xạ, sao bây giờ đều không nói lời nào nữa?”
“…Ngươi đem lời của chúng ta nói cho nương tử nhà ngươi biết, nương tử nhà ngươi sẽ tự hiểu