XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342082

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2082 lượt.

lòng phòng bị mãi mãi, Khứ Ác đạo trưởng cũng không thể đánh bại Phạm Trù, hắn vẫn sẽ đến, lần sau, tất nhiên phải biết chuẩn bị đầy đủ.”
“Vậy, vậy bây giờ làm sao đây?”
“Có lẽ, đến cuối cùng, đều phải ‘một lần vất vả suốt đời nhàn nhã’, chắc là phải dùng biện pháp của đạo trưởng thôi.”
“Nhưng mà, nghe nói Cô gia vừa nghe xong biện pháp này liền hét to không được, thiếu chút nữa thì kéo xoẹt bộ râu của đạo trưởng xuống…”
La Chẩn bật cười, “Tại tên ngốc đó lo lắng quá mức đấy thôi. Thật ra thì đạo trưởng nói có hung hiểm là vì cố gắng hù doạ hắn để chọc chơi cho vui. Chẳng lẽ đạo trưởng không biết lúc trước ta cứu Phạm Dĩnh về bằng cách nào sao?”
“Bảo nhi, lúc này phụ thân đang dệt lụa nha. Mẹ con nói phụ thân là người nhanh nhất, tốt nhất trong tất cả những người dệt lụa hoa đó. Bức tranh phúc này thật dài thật dài, phụ thân vụng trộm thêu thật lâu, còn phải hoa văn thật lâu nữa mới có thể xong tốt được, là lễ vật phụ thân muốn tặng cho mẹ nha.”
“…cạc cạc, phụ thân… Bảo…” Phụ thân và Bảo Nhi lợi hại giống nhau!
“Nếu phụ thân đem bức đồ này đưa cho mẹ, mẹ nhất định sẽ thật vui vẻ. Mẹ một khi vui vẻ, sẽ hôn phụ thân đó nha.”
“…Ha cạc, Bảo… Cha… Mẹ… Bảo!” Bảo nhi ngoan hơn phụ thân, mẹ sẽ hôn Bảo nhi!
“Bảo nhi, bí mật của phụ thân đều đem nói ra hết cho Bảo nhi rồi đó, con không thể tranh mẹ với phụ thân nữa nha. Bí mật này phụ thân không nói cho ai biết hết, bàn thêu lụa này cũng giấu ở đây, sợ mẹ con biết…”
“… Bảo… Mẹ!” Bảo nhi nói cho mẹ!
Chi Tâm lập tức trợn to mắt, lấy tấm bạt đậy hàng che kỹ bàn thêu lụa lại, xách thằng con trai bất hiếu đang ngồi trên giường nhỏ bước ra cửa, khi tới ngoài sáng liền kề sát mặt con trai mà nói: “Bảo nhi, con không thể bán đứng phụ thân như vậy được!”
“Bảo… Mẹ… xơm!” Bảo nhi muốn mẹ hôn! Chuyện đại sự liên quan đến “thân mẫu” nên khuông mặt nhỏ nhắn béo ụt ịt lúc này rất chi là nghiêm túc.
“Phụ thân hôn Bảo nhi, Bảo nhi đem mẹ tặng cho phụ thân hôn nha!”
“Bảo… Mẹ… Hôn!”
La Chẩn rảo bước tiến vào sân liền thấy hai cha con đang đối diện nhìn nhau, dáng dấp lời lẽ vô cùng nghiêm túc.
“Tướng công, ta có lời muốn nói với chàng.” La Chẩn đi vào trong phòng đã được đốt lò sưởi ấm áp, ngoắc ngoắc tay gọi hai người còn đang bốn mắt nhìn nhau ngoài cửa sổ.
Chi Tâm nhếch môi mỏng, ôm con trai vui vẻ chạy vào, “Nương tử muốn hôn Chi Tâm sao?”
“Hông, hông!” Bảo nhi lên tiếng kháng nghị.
La Chẩn quét mắt một vòng nhìn hai khuôn mặt tuấn mỹ lớn nhỏ đang tràn đầy vẻ mong mỏi, thản nhiên cười, “Được được, hôn nhẹ.” Đầu tiên là hôn vào giưã trán con trai, nhay nhay dụi dụi khiến cho Lương tiểu thiếu gia vui mừng toe toét, Lương gia Trưởng công tử oán trách, lại đem môi xinh dừng ở khoé miệng ngốc tử, “Được chưa?”
“Nương tử hôn Bảo nhi trước!” Chi Tâm mặc dù hoan hỉ nhưng vẫn còn bất mãn.
“Ngồi xuống cái đã, ta có lời muốn nói với chàng.” Nhìn hai phụ tử rõ ràng thân mật dựa sát vào nhau, thế nhưng hai khuôn mặt bên trên lại tách nhau ra cùng thở phì phì trông rất đáng yêu, La Chẩn hết sức bất đắc dĩ, bèn hạ quyết tâm, nhất định phải chặt đứt hoàn toàn gốc rễ của tai hoạ ngầm, để tránh cho cuộc sống tươi đẹp của nàng cùng tướng công và ái tử lúc nào cũng bị uy hiếp.
“Tướng công, Khứ Ác đạo trưởng…”
“Cái lão đầu hư đốn đó, Chi Tâm không để ý đến hắn!”
“Đúng, cái lão đầu hư đốn, tuy nhiên biện pháp của hắn cũng không phải là không thể dùng được.”
“Không muốn, không muốn!” Chi Tâm đột nhiên nhảy dựng lên, dậm chân kêu to, “Lão đầu hư đốn không cứu được nương tử, còn làm cho nương tử… Chi Tâm không cần, Chi Tâm muốn nương tử!”
“Nhưng mà tướng công đã quên rồi sao, chàng có thể…”
“Bảo nhi, Bảo nhi, mẹ muốn rời khỏi chúng ta, Bảo nhi có thể để cho mẹ rời chúng ta đi không?”
“Hông hông! Hông hông… Oa oa…” Bảo nhi kháng nghị, môi mỏng hồng hồng trễ xuống khóc lớn.
Đúng là một đôi bảo bối! La Chấn tức cười, vươn tay ôm lấy nhóc con đang khóc bù lu bù loa trong tay tướng công, vỗ nhè nhẹ dụ dỗ, ôn nhu an ủi.
Bảo nhi dụi khuôn mặt đầy nước mắt vào lồng ngực mềm mại của mẫu thân, cánh tay béo mập choàng qua gáy ngọc của mẫu thân, chu cái miệng nhỏ nhắn, “Mẹ… Bảo nha?” Mẹ thương Bảo nhi mà?
“Đúng rồi, mẹ thương Bảo nhi, Bảo nhi là trân bảo quý nhất mà trời xanh ban tặng cho mẹ, mẹ dĩ nhiên là thương Bảo nhi chứ.”
“…Hông Bảo… nha?” Không rời Bảo nhi đi nha?
“Mỗi một lần mẹ phải rời Bảo nhi đi đều là vì muốn làm cho Bảo nhi vui vẻ hơn. Nếu không, làm gì có thế lực nào có thể buộc mẹ rời khỏi Bảo nhi được?”
“Bảo… hít mẹ… Mẹ…” Bảo nhi thích mẹ.
Aiz. La Chẩn kéo bé vào trước ngực, hôn vài cái trên gương mặt nhỏ nhắn, “Mẹ cũng thích Bảo nhi, mẹ yêu Bảo nhi.”
Chi Tâm bên cạnh ao ước thèm thuồng không dứt, lắc lắc ngón tay đầy vẻ đáng thương vô cùng, lại vạn phần ngây thơ, “Nương tử, còn Chi Tâm?”
Thối ngốc tử! La Chẩn kéo hắn cùng ngồi chung trên ghế dài với mình, đem mình cùng Bảo nhi đều tựa trước ngực hắn, “Tướng công, chúng ta là người một nhà như vầy nè, có được không?”
“Tốt nha, tốt nha, Chi