Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342075
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2075 lượt.
.”
“Nói thì nói! Nương tử của Chi Tâm thông minh nhất, Chi Tâm để cho nương tử mắng các ngươi!”
“…”
“Nương tử, nương tử!” Chi Tâm lay tỉnh thê tử đang ôm Bảo nhi ngủ trưa, “Nương tử, nàng nghe Chi Tâm nói nha…”
La Chẩn nửa tỉnh nửa mê nghe tướng công căm giận tố cáo lại xong, che miệng ngáp nhẹ một cái, khép đôi mắt đẹp lại nói:
“Chàng nói cho bọn họ biết, nếu nói xuân hạ thu đông phải theo quy tắc thế gian, cũng có nguyên nhân để phải nghi ngờ thuyết này. Trên ‘Địa Vực Chí’ có ghi, cách đây hai nghìn năm có La Sát Quốc, bốn mùa đều là mùa xuân. Cách đây hai nghìn dặm có Vạn Vật Quốc, bốn mùa đều là mùa hạ. Nếu bọn họ cố chấp ngoan cố tuân theo như thế, không biết thay đổi tuỳ tình thế, đúng là uổng mấy ngàn năm làm thần tiên.”
“Phong gia gia, Phong bá bá, Phong ca ca, nương tử nhà ta nói…”
“Chúng ta đã nghe được, nương tử nhà ngươi quả nhiên… rất khó đối phó.”
“Nương tử nói thật hay, các ngươi nhất định phải nghe đó!”
“Nhưng mà phải tuỳ thuộc vào tình cảnh, chính bởi vì khu vực không giống nhau, những cái đó đều là chuyện ngoài ngàn dặm…”
“Các ngươi thật ngốc a, nếu là chuyện ngoài ngàn dặm, đi mượn tới là được rồi, rất ngốc nha. Thì ra trên đời chỉ có nương tử thông minh nhất!”
“…”
Đối mặt với căn nhà trống không, còn người thì đi mất, Phạm Trù không thể nào dẹp nổi cơn tức giận. Nữ nhân kia, cho là đi khỏi chỗ này thì thật sự có thể không bị gì sao? Nàng sao lại khờ dại cho rằng hắn sẽ không có cách nào biết được hành tung của nàng chứ? Dù có kết giới của Khứ Ác hay của Phong Thần bảo hộ, chẳng qua chỉ là thời gian sớm hay muộn mà thôi!
“Cha, hắn là ân nhân của chúng ta, chúng ta gây ra chuyện thật sự quá đáng lắm rồi, đã vậy còn ép nương tử của ân nhân vì tránh né chúng ta mà phải xa xứ.” Phạm Trình trên mặt hiện vẻ xấu hổ, giọng buồn rầu nói.
Phạm Dĩnh cười nhẹ, “Chẳng phải người ghen tỵ với Bảo nhi đó sao? Sao lúc này lại quên?”
“Ngươi bớt nói mấy lời đâm bị thóc, thọc bị gạo đó đi!” Phạm Trình lạnh lùng phản kích, “Chẳng lẽ ngươi không hy vọng mẹ trở về à?”
“Ta đương nhiên hy vọng chứ, nhưng ta càng hy vọng mẹ vui vẻ hơn!”
“Ngươi…”
“Hai người các ngươi im miệng.” Vẻ mặt Phạm Trù đông lại như băng, chậm rãi xoay người lại, mắt nhìn thẳng vào nữ nhi, “Ngươi cũng cho rằng trước kia mẹ ngươi cũng không vui vẻ sao?”
“Trên đời có nữ nhân nào đối mặt với việc trượng phu tầm hoan bên ngoài mà vui vẻ được chứ?”
“Lời như vậy sao lúc trước ngươi không nói với ta? La Chẩn kia lại có lực ảnh hưởng lớn đến như vậy à, khiến cho ngươi có thể nói chắc rằng mẹ ngươi không vui vẻ?”
Phạm Dĩnh nhẹ lắc đầu, cười một tiếng khó hiểu, “Nếu cha muốn khăng khăng nghĩ rằng những lời này là do nương tử của ân nhân dạy Dĩnh nhi nói, Dĩnh nhi biết rằng cho dù có nói cái gì đi chăng nữa thì cha cũng sẽ kết luận như thế, thôi thì tuỳ cha vui vẻ là tốt rồi.
Nhưng mà Dĩnh nhi quả thật rất hối hận. Dĩnh nhi khi đó chỉ lo niềm vui của riêng mình, cứ việc dửng dưng nhìn mẹ nhiều lần rơi lệ khóc thầm, không những không đến an ủi thông cảm cho đau khổ của mẹ, mà còn nhiều lần làm trái với những điều mẹ đã dặn dò, khiến cho mẹ ngoài thương tâm còn phải quan tâm đến Dĩnh nhi, thật bất hiếu.”
Lời nói của nữ nhi khiến cho trái tim Phạm Trù thắt chặt, con ngươi tối sầm u ám.
“Trước khi mẹ đi cứu con đã từng ôm lấy Trình nhi mà khóc, cha không ngại thì hỏi Trình nhi một chút xem khi đó mẹ nói cái gì.”
Phạm Trù mắt liếc sang con trai. Người sau sắc mặt cứng lại, nghẹn giọng không nói.
“Mẹ ngươi đã nói cái gì? Tại sao ngươi chưa bao giờ nhắc lại với ta?”
Phạm Trình thầm liếc mắt trừng tỷ tỷ một cái, bất đắc dĩ nói: “Mẹ nói, kiếp sau nếu vẫn là hồ ly, cũng sẽ không tu luyện đạo pháp, cứ làm một con súc sinh chỉ biết ăn ngủ là tốt nhất. Kiếp sau nếu là heo là chó hoá thành thức ăn cho người ta, sẽ cảm tạ trời xanh nhân từ…”
…Làm chó làm heo gì cũng được cả, chỉ cần không gặp mặt ngươi…
Kiếp sau nếu là heo là chó hoá thành thức ăn cho người ta, sẽ cảm tạ trời xanh nhân từ…
Lời Lương Chi Tâm nói lúc trước, bây giờ nghe chính con mình lặp lại, sao trên cõi đời này lại có một lưỡi dao sắc bén cắt sâu vào tâm khảm đến nhường này? Phạm Trù lấy tay ôn ngực, cắn chặt răng hỏi ra một câu: “Vì sao mẹ ngươi lại nói như vậy?”
Phạm Trù cúi đầu, vẻ mặt tuyệt vọng đến tái mét không thở được của mẹ khi đó như hiện ra trước mắt, mà chính mình lúc đó lại không nhìn ra được tư vị buồn đau, lại không biết làm thế nào để an ủi trái tim đau thương của mẹ.
Hồn Cách Quân Bờ
Phạm Trù chợt gào to: “Nói, vì sao mẹ ngươi lại nói như vậy?!”
“Mẹ, mẹ… Mẹ nhìn thấy… cha cùng nữ nhân khác ở Mai Khê…”
Cái gì? Trong nháy mắt, mặt Phạm Trù không còn một tia huyết sắc. Trân nhi nàng… Nàng thế nhưng đã nhìn thấy? Nàng…
Trước kia, hắn đánh chết cái nết không chừa, nhiều lần chọc cho Trân nhi vừa khóc vừa quay về tộc. Nước mắt của Trân nhi cũng đã đả động làm hắn thương yêu Trân nhi hơn, vì thế cuối cùng có