Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342074

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2074 lượt.

một ngày quyết định đoạn tuyệt tất cả nợ phong lưu, chuyên tâm đối đãi ái thê.
Cách Vạn Uyển thành hơn một trăm dặm là An Nhàn trấn, ngoài trấn mười dặm có một biệt uyển của Lương gia đứng sừng sững ở nơi này. Chỗ này chính là chỗ mà lần này La Chẩn lựa chọn làm nơi ‘kết thúc’. Xung quanh yên lặng, cỏ cây vờn quanh theo gió, yên tĩnh thanh nhã hết sức hợp lòng người.
“Hoàn Tố, vì chuyện của ta mà ngươi cùng Phạm Trình cương nhau đến mức độ nào rồi?” La Chẩn tay khuấy nồi cháo sữa nấu bằng phomat Tây Vực cho Bảo nhi, thuận miệng chất vấn thiếp thân nha đầu gần đây đã khôi phục lại vị trí gần gũi sát sườn như trước.
Hoàn Tố cẩn thận tỉ mỉ ủi lại áo choàng của tiểu thư, đáp: “Cương đến không thể cương nữa.”
La Chẩn cảm thấy bất ngờ, “Sao lại nghiêm trọng đến thế? Vì chuyện của ta mà làm lỡ nhân duyên của ngươi, ngươi không thấy như vậy sẽ làm tiểu thư nhà ngươi áy náy sao?”
“Không phải bởi vì tiểu thư mà thôi đâu.” Hoàn Tố cắn môi dưới, trên mặt ngượng ngịu.
Đôi mày thanh tú của La Chẩn nhíu lại một đường, “Có chuyện muốn… nói với ta? Nhưng cũng không dự định nói với ta bây giờ?”
“Tiểu thư tính toán như thần.” Hoàn Tố nặng nề thở dài, đầu đẹp rũ xuống, “Người nhà của nô tỳ tìm được nô tỳ.”
La Chẩn hơi giật mình, “Người nhà của ngươi? Ta nhớ ngươi đã từng đề cập với ta, bọn họ là…”
“Đúng, chính là bọn họ. Bọn họ tìm được nô tỳ, muốn nô tỳ trở về. Nô tỳ không thể không đáp ứng, bọn họ cũng không phải là những hiệp khách có lòng nhân từ, nếu bởi vì ta mà đả thương tiểu thư, vậy đó là tội nghiệt của Hoàn Tố.”
“Bọn họ lấy ta uy hiếp ngươi?”
Hoàn Tố cười khổ, “Bọn họ mà thật sự muốn hành động một phen thì không phải chỉ ảnh hưởng đến một mình tiểu thư. Nô tỳ biết, với bản lãnh của cô gia, bọn họ không thể đả thương được tiểu thư, nhưng những người khác ở Lương gia hay thậm chí là người của La gia ở Ngọc Hạ quốc liền khó lòng mà phòng bị.”
“Khi nào chuẩn bị đi?”
“Điều kiện để ta đáp ứng an tâm theo bọn họ rời đi chính là ta phải giúp xong tiểu thư vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt này nhằm báo ân cứu mạng của tiểu thư. Vốn là muốn chờ chuyện qua rồi mới nói cho tiểu thư hay.”
“Nếu ngươi cũng không muốn trở về chỗ đó, ta có thể giúp ngươi…”
“Không cần, tiểu thư. Nô tỳ cùng bọn họ trở về, chạy thoát được nhiều năm như vậy, trải qua được một cuộc sống thanh thản lâu như vậy, nô tỳ đã thấy đủ rồi. Mặc dù nô tỳ cũng không có thiên phú, mặc dù đó là một ràng buộc, nhưng nô tỳ nên chịu trách nhiệm. Là trách nhiệm của mình, sẽ phải đứng ra đảm nhiệm, đạo lý này nô tỳ học được từ tiểu thư.”
Nha đầu này trước kia ngây ngô xốc nổi, có thể tiến bộ như ngày hôm nay đã khiến cho La Chẩn mặc dù vui mừng, nhưng cũng buồn bã. Tiểu nha đầu này mười hai tuổi đã đi theo nàng, hôm nay gần sáu năm, qua năm qua tháng, tất cả những việc cấp bách trong khuê phòng, nhiều chuyện sinh hoạt của phụ nữ, đều chưa từng thiếu mặt nha đầu này tham dự. Hai người danh nghĩa là chủ tớ nhưng thật ra xem như là thân nhân, còn tưởng rằng có thể làm bạn đến già, sao nháy mắt liền đến lúc chia cắt nhau ra?”
“Như vậy, ngươi cùng Phạm Trình…”
“Vốn là người không chung đường, nếu ta trở về nhà, vậy chuyện cả hai cùng tồn tại lại càng không thể, càng không thể nào có tương lai.”
Đúng vậy, nếu Hoàn Tố trở lại gánh vác trách nhiệm giữa đại gia tộc kia thì lập tức sẽ trở thành đối thủ một mất một còn với Phạm Trình – thống lĩnh bắt yêu nhân. Trong phạm vi có thể thấy trước mắt, hai người này khó có thể có tương lai tươi sáng được.
Nghĩ kỹ lại, vốn là một mối tình đầu nước chảy thành sông của một đôi thiếu niên, bỗng nhiên giữa chừng lại biến thành kẻ thù không đội trời chung. Có khi tạo hoá thật là trêu người.
“Tướng công, vị này là bà vú ta mời về từ trấn trên. Về sau, mỗi ngày ba lần, kêu Hoàn Tố ôm Bảo Nhi đến để bà vú cho ăn. Thời gian còn lại, lúc nào chàng muốn cũng có thể chơi với Bảo Nhi…”
“Chi Tâm không cần!”
Hử? La Chẩn đôi mi thanh tú khẽ chau lại, “Tướng công ý là đang muốn nói cho Trân Nhi biết là chàng không nghe lời?”
“… Chi Tâm nghe lời, nhưng là Chi Tâm muốn ở bên nương tử!”
La Chẩn phất tay, cho bà vú được quản gia biệt uyển tuyển chọn kỹ càng kia trước tiên lui xuống, lại kêu Hoàn Tố âm thầm điều tra xuất thân có thật trong sạch, thể chất có khoẻ mạnh hay không; rồi quay qua kéo cái đầu to của tướng công nhà nàng đang ủy khuất xuống, “Tướng công vẫn còn lo lắng?”
“Chi Tâm sợ a.”
“Sợ cái gì? Sợ chàng không cứu được ta?”
“Không phải!” Chi Tâm phút chốc ngửa đầu, trên khuôn mặt tuấn mỹ tràn đầy vẻ kiên nghị, “Chi Tâm cứu được nương tử, Chi Tâm nhất định cứu được nương tử!”
La Chẩn mỉm cười xinh đẹp, nâng mặt hắn khẽ hôn lên trán hắn, “Vậy tướng công còn lo lắng cái gì?”
Chi Tâm chui vào trong áo nương tử, meo meo oa oa nói: “Chi Tâm sợ nương tử đi… Không trở lại.”
La Chẩn vuốt lại sợi tóc trơn bóng của hắn, hưởng thụ cảm giác mềm mại giữa những ngón tay, hỏi: “Ta vì sao không trở lại?”
“… Phạm Trù đẹp hơn Chi Tâm, tài giỏi hơn Chi Tâm, Chi Tâm sợ nương


Duck hunt