Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342060

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2060 lượt.

không thấy mặt, đi nơi nào vậy? Đi nhìn oan gia mấy đời của ngươi à?”
“Hắn?” Phạm Dĩnh nhẹ xì một tiếng, “Nghe nói đương kim Quốc Hậu đang xem xét tuyển chọn công chúa nước láng giềng làm Vương phi của hắn, bổn cô nương há lại quấy nhiễu chuyện tốt của người khác hay sao?”
Nếu thật sự việc đó không liên quan đến mình, sao lại biết rõ ràng như vậy? Mặc dù hiểu rõ trong lòng, nhưng La Chẩn tự cho mình là phúc hậu, nên không đi vạch trần khúc mắc phức tạp kỳ diệu của Phạm mỹ nhân. “Vậy chắc ngươi không ngại nói cho ta biết, khi nào thì phụ thân ngươi sẽ thả ta rời đi? Hắn cứ tiếp tục giam ta không thả, kinh động đến nha môn Âm ti, nghe nói sẽ có phiền toái tìm tới cửa đó.”
“Nghe nói, nghe ai nói?”
“Khứ Ác có nói qua, còn có mẹ ngươi nữa.”
“Mẹ ta?” Phạm Dĩnh vui mừng, “Ngài cảm giác được mẹ ta? Ngài có thể đối thoại cùng bà ư?”
“Cũng không phải tất cả…” Hẳn là ở trong tình huống này, nàng tức là nàng ấy. Thân thể này dù sao cũng là thân thể Tàng Trân, sau khi linh hồn trở về vị trí cũ, tất cả trí nhớ cùng tình cảm cũng có xu thế chậm chạp tỉnh lại, nhưng cũng không có gì ngoài việc dứt tình cạn yêu không có khả năng tiếp tục đốt cháy với Phạm Trù, những thứ không hiểu lúc này đối với cả hai nàng thật rõ ràng.
Nhưng tính tình Tàng Trân không kiên định như La Chẩn, cho nên chỉ có thể mặc cho người đến sau làm tu hú chiếm tổ chim khách, vênh mặt hất hàm sai khiến.
“Từ lúc dựa vào thân thể này thức dậy, nàng vẫn luôn ở đây. Nàng không muốn để cho các ngươi đoàn tụ một nhà bởi vì nếu một chuyện không cách nào thay đổi mà lại trở thành sự thật thì sẽ gặp tai hoạ ngập đầu. Nàng muốn ta chuyển lời cho các ngươi, nàng sớm đã thành quá khứ, không có khả năng trở về nữa…”
“Vậy ngươi để cho nàng đi ra! Để cho nàng ra ngoài gặp ta, để cho nàng tự mình nói cho ta biết, nàng không cần ta, không cần một đôi con trẻ, không muốn cái nhà này nữa!” Phạm Trù phá cửa mà vào, hai mắt đỏ đậm, rít gào như vậy…






Tiểu Thử Quân Tâm
“Phong gia gia, chúng ta còn bao lâu nữa mới có thể đi vào?” Chi Tâm chau lại đôi mày dài xinh đẹp, gương mặt anh tuấn không tì vết căng thẳng, mắt to bình tĩnh nhìn vào nơi toạ lạc tại núi cao xanh ngắt này: nương tử đang ở bên trong đó nha.
“Nếu muốn trực tiếp đánh vào Lang Hoàn phủ cần phải phá bỏ ba tầng kết giới mà Phạm Trù bày ra, nếu không có trở ngại nào, phỏng chừng cần từ ba tới năm canh giờ, nhưng tất nhiên là Phạm Trù sẽ đến đón đánh chứ sao lại không. Thật ra thì ngươi không cần gấp, lúc trước chẳng phải là Phong gia gia đã nghĩ cách để cho các ngươi liên lạc với nhau sao…”
“Ngươi từ từ làm đi nha, Chi Tâm đi đây.”
“Hả?” Phong Thần mặt mày ngạc nhiên, “Ngươi đi đâu vậy?”
“Nàng không phải không dám, chẳng qua là…”
“Chẳng qua là ngươi dồn ép nàng!” Hai tròng mắt Phạm Trù đầu tơ máu đỏ. “Hiện tại, ta không ngại nói cho ngươi biết mọi chuyện ngươi thay nàng nói không đủ làm ta tin. Nếu nàng không ra, ngươi cũng vĩnh viễn ở lại nơi này!”
Nếu nàng đi ra, chẳng lẽ ta có thể đi được sao? La Chẩn nhăn lại đôi mày thanh tú. “Nàng không muốn gặp ngươi!”
“Nàng vì sao không muốn gặp ta? Nếu nàng đúng như lời ngươi nói, đối với ta đã cạn tình, tại sao không thể đi ra nói cho rõ ràng? Nói rõ rồi, ta sẽ không dây dưa nàng nữa.” Phạm Trù cười lạnh. “Đây chẳng phải cũng là mục đích mà lúc trước ngươi chịu thuận theo để đến đây hay sao?”
“Cha, ngài…”
Phạm Trù hất bàn tay ngăn cản của nữ nhi ra. “Dĩnh nhi, ngươi lui ra!”
“Cha…” Đứng bên cạnh phụ thân đã không còn khống chế được cảm xúc, mặt Phạm Dĩnh đầy vẻ buồn rầu. “Ngài bình tĩnh một chút, đừng tổn thương… mẹ, ngài kích động như thế, chuyện bất lợi gì…”
“Ngươi lui ra!”
“Cha…”
“Tỷ tỷ, đi xuống đi, chuyện của cha với mẹ thì để cho bọn họ tự giải quyết.”
“Phạm Trình?” Phạm Dĩnh kinh ngạc nhìn đệ đệ vừa bất chợt hiện thân. “Mấy ngày qua ngươi đi đâu?”
“Ta đi nơi nào thì ta với tỷ ra ngoài từ từ nói, nơi này cứ giao cho cha và mẹ đi…”
“Trình nhi, Dĩnh nhi, các ngươi ở lại.” Đôi mắt kịch liệt của Phạm Trù phút chốc tỉnh táo như hồ nước âm u, nhìn chòng chọc không nháy mắt vào má lún đồng tiền trước mắt. “Cầu xin mẹ của các ngươi ra ngoài gặp các ngươi.”
“Cha?” Hai người đồng thời giật mình, không hiểu dụng ý của phụ thân.
“Mẹ của các ngươi đối với cha đã hết tình, nhưng không nên cũng hết yêu đối với các ngươi chứ? Cốt nhục tình thân, huyết mạch tương liên, các ngươi gọi mẹ các ngươi ra gặp mặt các ngươi đi.”
Tia kinh hoàng hiện lên trong đôi mắt đẹp khi nghe hắn nói như thế không thoát khỏi được hai mắt như đuốc của Phạm Trù, hắn nhận định được rằng nếu tận dụng hai con trai gái thì nhất định có thể triệu ra được thê tử vốn mềm lòng vì tình thương của người làm mẹ. Nếu tình yêu của hắn nàng cố ý không muốn, nhưng do hai con mà có thể lưu lại được nàng, hắn cũng không so đo. Chỉ như thế, hắn mới có thể lại có cơ hội nắm lại được tâm ý đối phương. Chẳng sợ dù chỉ có một tia cơ hội, hắn cũng phải bắt được!


Disneyland 1972 Love the old s