XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342068

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2068 lượt.

ngay gian phòng này, cả các cột của toà nhà, ngói thuỷ tinh, tường ngọc thạch, quỳnh hoa ngọc diệp, tiên hoa kỳ thảo, mây vòng vụ lượn quanh, xa hoa như bức hoạ trên tiên cảnh, mặc dù là mùa đông vẫn ấm áp như mùa xuân… Nhưng thế thì sao chứ? Chẳng lẽ hắn quên nàng đưa ra yêu cầu hắn lấy về cây san hô đỏ như lửa giá trị liên thành kia trong trường hợp nào sao?

“Trù ca, chàng để cho ta đi đi, van cầu chàng, còn tiếp tục như vậy nữa, ta sẽ chết!”
“Trân nhi, Trân nhi, nàng hãy nghe ta nói, sẽ không bao giờ nữa, sẽ không bao giờ nữa, Trân nhi yêu ta như thế, nàng rời ta được sao?”
“Chàng không thể lúc nào cũng như thế hoài được, luôn luôn vét sạch tình yêu của ta. Trù ca, chàng để cho ta đi có được không? Cầu xin chàng…”
“Ta yêu nàng mà, Trân nhi…”
“A…Tại sao ta lại bất tử chứ?”

Trước đây, những cuộc đối thoại như vậy là tình cảnh mà Tàng Trân gặp phải không chỉ một lần:
Trượng phu ôm trong ngực một nữ nhân không phải là mình… Nhìn gần, là vẻ mặt tươi cười đắc ý của nữ tử, trượng phu thì ánh mắt áy náy, mạnh mẽ cường ngạnh ôm nàng lại, dùng lời lẽ bá đạo để dỗ dành… Cũng không phải là hắn ngang nhiên trắng trợn tham hoa luyến cỏ ngoài hôn nhân. Hắn cho là có thể dấu diếm, nhưng lần nào cũng đều là nữ tử trong lòng hắn thông báo trước cho Tàng Trân. Điểm này sợ là đến nay hắn cũng không biết được.
Sau mẩu đối thoại, hắn vẫn tiếp tục dỗ nàng, hỏi nàng muốn cái gì làm quà tặng sinh nhật. Nàng bất đắc dĩ, tuyệt vọng, chán ghét, khinh thường chẳng thèm ngó tới, chỉ buộc miệng nói với chính mình “cây san hô Đông Hải”, trong lòng nghĩ đến sẽ có một ngày thân xác nàng nên trầm biển rộng, hay là nên được thiêu trong lửa niết bàn mới có thể kết thúc loại dày vò đau khổ liên tục như địa ngục này đây…
Phạm Trù thấy thần sắc nàng, nhất thời tim đập mạnh và loạn nhịp, mừng như điên, “Trân nhi, nàng nhớ ra cái gì?”
La Chẩn giương đôi mắt lãnh đạm mỉm cười, “Ký ức của thê tử ngươi vẫn luôn ở đây, không cần ngươi đem bất kỳ đồ vật gì để gọi về. Chỉ là, hình như chung quy chính ngươi không có nhớ đoạn ký ức này thì phải? Đừng nói là ngươi không nhớ rõ cây san hô này được nhắc tới trong tình huống nào nha, sao ngươi còn có thể lấy ra để khoe khoang?”
Nước sôi gặp băng, mặt mũi Phạm Trù trở nên lạnh lẽo, “Ta nghĩ, có chọc giận ta bao nhiêu chăng nữa cũng không thể thay đổi được gì.”
“Phạm Trù, ngươi không thể trốn tránh mãi được. Chẳng lẽ ngươi sống mấy ngàn năm cũng không thể chân chính đối mặt với quá khứ của mình sao?” La Chẩn không nhanh không chậm, không giận không vui, dùng thanh âm mềm mại như oanh như yến mà cho đến nay vẫn chưa quen này, chậm rãi nói:
“Ngươi bắt ta đến đây, nghĩ rằng chỉ cần hồn phách trở lại trên người thê tử ngươi thì liền có thể tìm về hiền thê ôn thuận của ngươi, nhưng sự thật đã chứng minh là không phải như thế. Ngươi sống mấy ngàn năm rồi, vậy mà vẫn ngây thơ mong đợi thê tử ngươi sẽ sống lại như một mẫu thân luôn bao dung tất cả những sai lầm mà con mình phạm phải để bao dung cho hết thảy những lỗi lầm của ngươi.
Ngươi khăng khăng mong đợi nàng khoan dung, mà không nghĩ lại xem mình đã từng lợi dụng sự khoan dung này để tuỳ ý tổn thương nàng như thế nào.
Trận Luyện Yêu hoả kia, Tàng Trân vứt bỏ Tị Hoả Châu không dùng, lấy chính thân thể mình để cứu nữ nhi. Nàng dùng cách quyết tuyệt như thế để rời xa, như thế cũng đủ để nói rõ rằng nàng đã không còn tính lập lại sự bao dung tràn đầy của nàng cho ngươi, lại để cho ngươi cuối cùng vẫn dửng dưng vô tình mà thương tổn nàng. Cho tới bây giờ, chẳng lẽ ngươi còn không hiểu chuyện này?”
“…Đúng, ta không hiểu, ngươi cũng không cần phải kiên quyết giảng dạy bắt người ta phải hiểu rõ!” Phạm Trù sắc mặt tối tăm, bỗng nhiên gầm quát.
“Không, ngươi có hiểu đó chứ, chẳng qua là ngươi không muốn hiểu mà thôi! Tàng Trân chiều hư ngươi, nàng thật đúng như một mẫu thân, bao dung cho ngươi tất cả, tha thứ cho ngươi tất cả, nàng chiều hư ngươi, làm hư ngươi. Ngươi cho rằng, chỉ cần tìm về linh hồn Tàng Trân, sẽ thấy lại Tàng Trân kia, mở lòng của nàng ôm ấp tiếp nhận nỗi sợ hãi của ngươi…”
“Sợ hãi?”
“Đúng, sợ hãi. Mất đi Tàng Trân, ngươi như một hài tử mất đi mẫu thân, không biết làm sao, suốt ngày thấp thỏm lo âu. Trên cõi đời này, luôn có nữ tử thoả mãn được dục vọng nam nhân của ngươi, nhưng lại không có một người thứ hai như Tàng Trân để có thể thoả mãn khát vọng con trẻ của ngươi. Một Tàng Trân mỹ lệ ôn nhu không giữ được sự chung tình của ngươi, nhưng một Tàng Trân ôn tồn bao dung lại có thể giữ được tình thân của ngươi, riêng phương diện này mà nói, bao dung của nàng đối với ngươi thật là không thể thay thế.”
Bị người khác xé rách lớp vỏ tiên nhân ngụy trang mấy ngàn năm, Phạm Trù nổi giận đùng đùng, “Nếu biết, vì sao nàng không trở lại?!”
“Ta có tướng công, có con trai, đã không về được nữa.” Đến lúc này, La Chẩn không hề phủ nhận mình cùng Tàng Trân đích thực là một thể nữa. Nhưng kiếp trước cùng kiếp này ngăn cách rất rõ ràng, cái chết quả thật như mây khói, đã bay đi thì không quay về đ