Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342061

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2061 lượt.

ược.
“Hơn nữa, cái mà Tàng Trân muốn có từ ngươi chính là tình yêu, không phải là tình thân, tất cả tha thứ và bao dung mà nàng giao ra cũng chỉ là muốn đổi một ngày nào đó ngươi hoàn toàn tỉnh ngộ, nhưng cho đến cuối cùng nàng vẫn không đợi được. Nàng uống xong canh Mạnh bà, đó chính là buông tha mọi chuyện trong lòng, cam tâm tình nguyện tìm lại tình yêu từ đầu. Thế nhưng người đó sẽ không phải là người đã từng thương tổn nàng đến tận xương, tận tuỷ, tận hồn.”
“Tại sao không được? Nàng đợi ta lâu như vậy, tại sao không thể chờ thêm chút thời gian nữa. Ngày đó… ngày đó ta cùng Hồng Hồ bên dòng suối… là lần từ biệt cuối cùng… Ta đã quyết định chặt đứt với tất cả nữ tử quen biết để chuyên tâm đối đãi với riêng một mình nàng… Nàng chỉ cần đợi ta thêm một ngày thì…”
La Chẩn lắc đầu bật cười, nói:
“Tự ngươi nói còn lắp bắp không đủ hùng hồn, là chột dạ đúng không? Thê tử của ngươi thương tâm đến chết tâm, từ thất vọng đến tuyệt vọng, là được tạo thành qua năm này tháng nọ. Hoan lạc của ngươi nơi Mai Khê chỉ là mũi nhọn hắc ám cuối cùng phá huỷ tâm ý của nàng mà thôi. Nếu không có lần đó thì nàng vẫn khắp người đầy thương tích, vẫn sẽ tìm kiếm cơ hội diệt vong như cũ. Huống chi, ngươi dùng một phương thức tổn thương thê tử ngươi như thế để cáo biệt quá khứ, chẳng phải là quá mỉa mai ư? Ngươi không thể cứ vĩnh viễn không chịu trưởng thành như thế được.”
“Vậy Lương Chi Tâm thì thế nào? Lương Chi Tâm ngây thơ, si ngốc, lẽ nào không khiến ngươi giống một mẫu thân hơn hay sao? Chẳng lẽ ngươi có thể có được tình yêu chân chính từ hắn sao?”
“Chi Tâm ư?” Đôi mắt La Chẩn trở nên nhu hoà, môi cong lên ngọt ngào.
“Ngươi…” Vẻ xinh đẹp khác thường như thế lại bởi vì một nam nhân khác mà phát ra, khiến cho Phạm Trù phát rét, xoay mình không nhìn.
…Nếu trước mặt ngươi ta lấy diện mạo của La Chẩn để yêu thương tướng công, ngươi có lẽ còn có thể tự an ủi mình. Nhưng nếu ta lấy diện mạo của Tàng Trân mà yêu thương tướng công, ngươi chịu được sao…
“Cái tên ngốc kia đúng là giống như một bảo bối trong bảo khố khiến người ta thương yêu, đã tác động lên tất cả tâm tình mềm mại của ta. Ta cũng chẳng phân biệt rõ đối với hắn có mấy phần là tình yêu, có mấy phần là tình thân, nhưng cho dù ta thương hắn, yêu hắn, ta cũng sẽ không bao dung tất cả các sai lầm của hắn, sẽ không dễ dàng tha thứ trên người hắn, trừ ta ra, lại có hơi thở của những nữ tử khác. Một nữ nhân, nếu thích một nam nhân gần gũi, lại không cho phép hắn gần gũi người khác, không đủ để nói rõ hết thảy sao?”
Thích một nam tử gần gũi lại không cho phép hắn gần gũi người khác…
Lời này Phạm Trù nghe được rất rõ ràng, rõ ràng đến nỗi hắn có muốn tự nhủ rằng mình không nghe thấy cũng không được.
Nữ nhân trước mắt này không phải là một La Chẩn mặt ngoài ôn nhu uyển chuyển, bên trong sắc bén, cũng không phải là một Tàng Trân mặt ngoài mềm mại nhưng khí chất cương liệt, mà giống như là dung hợp đan xen cả hai người lại thành một thể. Không hề hờ hững mà đối đáp với hắn, cũng không nhu tình lưu luyến, mà dùng giọng nói dịu dàng ôn hoà, câu chữ êm tai, giống như một vị bằng hữu thân thiết, thế nhưng lại mổ toát vết thương trong đáy lòng hắn… Nàng xa lạ như thế, hắn nên đối đãi bằng thái độ thế nào đây?
“…Nếu như, tính tình của Trân nhi lúc trước cũng giống như ngươi, hoặc là…”
“Hoặc là ngươi sẽ không yêu nàng. Hoặc là ngay lúc ban đầu, các ngươi đã liền lập tức mỗi người một ngả. Nếu tính tình Trân nhi thay đổi thì đã không phải là Trân nhi. Mà ngươi yêu, chỉ có một Trân nhi kia. Kiếp trước của nàng, kiếp sau của nàng, đều không phải là nàng.”
Phạm Trù im lặng.
Dục tốc bất đạt, uốn quá hoá thẳng, La Chẩn cũng im không nói nữa.
Nhập vào thân Tàng Trân, có được ký ức của Tàng Trân, cũng đồng cảm với nàng ấy từ yêu thương rồi trở nên thống hận mà sinh ra giãy dụa khổ sở. Nếu không thể ác ôn đối với Giang Bắc Hồng, vậy thì làm sao có thể xấu xa ác độc đối với một người từng quấn quanh mình hơn ngàn năm trời đây? Tàng Trân trước khi chết còn đổ lỗi hết thảy là do tự bản thân mình ngu dại, nàng cần gì phải bao biện làm thay?
Nghĩ thông suốt những điều này, La Chẩn trở nên bình tĩnh hoà nhã, hướng dẫn từng bước cho Phạm Trù. Nếu thật sự có thể dùng hoà khí để hoá giải hết mọi việc, chẳng phải là tất cả đều vui vẻ không phải sao?
“Ngươi nói những lời này, không có gì ngoài ý muốn cho ta cam nguyện thả ngươi rời đi, Trân nhi, ngươi quả nhiên thật tàn nhẫn. Lúc trước bỏ đi một cách tàn nhẫn, hiện tại cũng tàn nhẫn như thế.” Phạm Trù trưng ra một nụ cười cay đắng, bế tắc, lảo đảo đứng dậy, cất bước đi ra ngoài. “Trân nhi, ta muốn suy ngẫm xem nên làm gì với ngươi mới tốt, ta vẫn… không thể nào thả ngươi đi.”
Hả? Mắt nhìn bóng dáng chán nản của hắn đóng cửa bước đi, La Chẩn cảm thấy được ý thương xót thuộc về Tàng Trân, nhưng bất kỳ kết quả gì, nam nhân này cũng phải nên thừa nhận. Hắn tự lừa dối mình mấy trăm năm, thanh tỉnh sớm một ngày cũng có nghĩa là sẽ được giải thoát sớm một ngày.
“Chi Tâm đâu?” Bên tai thanh tịnh đã lâu vì k


XtGem Forum catalog