XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342062

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.

hông thấy đứa trẻ hư kia ngày ngày đến đòi thê tử, lão đạo cảm thấy không dễ chịu cho lắm, bèn chủ động đi vào căn phòng ấm áp được bố trí kết giới, lại thấy chỉ có mỗi Hoàn Tố ôm Bảo nhi đang ngồi bên cạnh giường La Chẩn.
Hoàn Tố hành lễ theo như lễ nghi. Nhưng một nhóc con béo mập nào đó lại câng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, phì một tiếng xì xì đầy yêu ma khiến Khứ Ác đạo trưởng quắc mắt nhìn trừng trừng, “Tiểu tử thúi, an phận một chút cho sư phụ ta coi! Xem ra là nên gọi mẹ ngươi về sớm một chút để nàng giáo huấn nhóc tỳ không biết tôn trưởng kính sư như ngươi cho thật mạnh tay vào!”
Bảo nhi bất kính không sợ, nghênh đầu nhỏ không thèm chú ý tới. Lão đạo thiếu chút nữa thì tức đến nỗi bộ râu dài cũng vểnh hết lên, “Tiểu tử thúi…”
“Đạo trưởng, ngài đến tìm Cô gia sao?” Một khi đôi già trẻ cách nhau mấy trăm năm tuổi này mà quậy loạn lên thì cũng không biết đến khi nào mới yên, Hoàn Tố đành lên tiếng cắt đứt. Mặc dù tiểu thư không có ở đây, nhưng dáng vẻ vẫn là đang ngủ yên, nàng cũng không thể để cho người khác quấy rầy thanh tĩnh của tiểu thư được.
“Đúng nha, Chi Tâm đâu rồi? Từ chiều hôm qua đã không thấy đứa trẻ hư kia trở lại quấy rầy bần đạo, sao hắn cũng không trông coi bên cạnh nương tử thế? Hắn đi đâu rồi?”
“Đi tìm tiểu thư nhà ta rồi.”
“À, đi tìm tiểu thư nhà ngươi… Cái gì?!” Lão đạo trợn ngược con mắt, thân hình nhảy dựng lên, tiếng nói càng thêm cao chói lói đến kinh thiên động địa, “Hoàn nha đầu, bần đạo nhớ rõ, tiểu thư nhà ngươi chính là…”
“Đúng vậy đó, công tử Chi Tâm là Cô gia nhà ta, tiểu thư nhà ta là nương tử của Cô gia…”
“Sao, sao, sao… sao ngươi không ngăn hắn lại?”
“Nếu Cô gia đi tìm nữ nhân khác, ta đương nhiên sẽ cản, nhưng nếu đó là đi tìm tiểu thư nhà ta, vì sao ta lại phải ngăn cản?”
Khứ Ác híp nhỏ con mắt lại, “Hoàn nha đầu, ngươi cũng giỏi quá nhỉ, ngay cả ngươi cũng dám bất kính với bần đạo phải không?”
Hoàn Tố bật cười, con ngươi thông minh đảo quanh, nói nhỏ: “Đạo trưởng, chẳng lẽ ngài không muốn biết sao?”
Khứ Ác hồ nghi nhíu nhíu cặp chân mày trắng dài, “Biết cái gì?”
“Theo cách nói của ngài, tiểu thư nhập vào một thân thể có dung mạo còn đẹp hơn nhiều so với tiểu thư hiện tại, có phải không?”
Khứ Ác gật đầu, “Đúng. Trong Hồ tộc, bất luận là nam hay nữ đều là tuyệt sắc hiếm thấy trên nhân gian, huống chi ngày xưa Tàng Trân kia là Hồ tộc đệ nhất mỹ nhân, tất nhiên… Mà việc này thì có liên quan gì đến chuyện Chi Tâm đi tìm tiểu thư nhà ngươi chứ?”
“Trước giờ, tuy có gặp những mỹ nhân đẹp hơn tiểu thư nhưng Cô gia đều thờ ơ, đó là vì đối phương không phải là tiểu thư. Nhưng chẳng lẽ ngài không muốn biết, nếu Cô gia thấy một tiểu thư hiện tại còn xinh đẹp hơn chính tiểu thư lúc trước, thì sẽ như thế nào?”
Ái chà… ý cười gian giảo xảo quyệt tràn ra trên mặt lão đạo, “Dường như sẽ rất thú vị nha,”
“Ngài để cho tiểu thư cách hồn, chẳng phải là muốn trừ tận gốc tai hoạ ngầm trong cuộc sống sau này của tiểu thư cùng Cô gia sao? Nhưng nếu có thể nhân cơ hội này thử nghiệm tình cảm lẫn nhau của bọn họ, chẳng phải là nhất cử lưỡng tiện đó ư?” Thân là thiếp thân nha đầu của tiểu thư, Hoàn Tố dĩ nhiên không thể thừa nhận là trong lòng mình nghiêng nặng về hướng muốn xem chuyện náo nhiệt, cho nên phải cố mà tìm ra một lý do đường hoàng.
“Đúng, đúng, quá đúng! Hoàn nha đầu, ngươi rất hợp tâm ý của bần đạo. Như vậy, bần đạo lại truyền thụ cho ngươi mấy chiêu Phục Ma Kiếm, ngươi thấy sao?”
“Tạ đạo trưởng, tạ đạo trưởng!”
“Hông… Hông…” Phụ thân, mẹ, bọn họ khi dễ các ngài, Bảo nhi tức giận!
“Ai da, ai da, Bảo nhi, ngươi là tiểu trứng thối, ngươi túm râu bần đạo thuận tay lắm phải không? Buông tay, buông tay, buông tay…”
***
Lang Hoàn phủ, tuy đẹp như tiên cảnh, nhưng vẫn ở tại trên thế gian, ở trên núi non tại trần thế.
Lúc mới tới đây, La Chẩn phải lập tức xác nhận điểm này với Phạm Dĩnh ngay, xong mới có thể an tâm tạm thời ở lại. Nếu không, một ngày trên thiên động bằng cả ngàn năm dưới phàm trần, cho dù rằng nàng có thoát ra được như ý nguyện, về đến nhà cũng không thấy được tướng công thân yêu, chẳng phải là phải tội ư?
Từ sau ngày nói chuyện cùng Phạm Trù, nam nhân kia liền ít lộ diện. La Chẩn biết rõ, hắn vẫn đang trốn tránh như cũ. Đối mặt không được thì không đối mặt.
Nàng thân thiết cảm nhận được bất đắc dĩ năm xưa của Tàng Trân. Một tướng công chưa trưởng thành như thế, một trượng phu hễ làm việc gì sai đều luôn hy vọng được bao dung tha thứ như thế, sợ là ngay cả chính Tàng Trân cũng không biết bản thân mình là thê tử hay là mẫu thân. Ngược lại, tướng công nhà mình mặc dù thuần khiết, mặc dù trẻ con, mặc dù si ngốc, mặc dù ngây ngô, đối với mình lại châm chước không quên, khắp mọi lúc mọi nơi, lúc nào cũng không quên chú ý chăm sóc. Vì vậy, nàng càng ở lâu cùng ngốc tử, càng thương hắn đậm sâu…
“Lại đang nhớ ân công rồi?”
Tiếng chim oanh đột nhiên phiền nhiễu bên tai, trước mắt là ngón tay đẹp như ngọc lắc qua lắc lại, nàng thu hồi ánh mắt mờ sương, mặt nhoẻn cười giãn ra, “Phạm mỹ nhân đã nhiều ngày