Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341774
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1774 lượt.
được, lại hôn lên gò má hắn.
“Trân nhi, là nàng hôn Chi Tâm nha…”
Phải không? Nàng nhướng mày, “Ta hôn chàng thì được, nhưng chàng không được hôn ta.”
“Tại sao vậy?”
“Bởi vì ta là nương tử, tướng công nghe lời của nương tử nói, là chuyện rất bình thường.”
“Hi hi, Chi Tâm nghe lời Trân nhi…”
Aizz, tướng công này, thật là làm cho nàng càng ngày càng thích… Đôi môi đỏ mọng dán lên, lần nữa hôn lên môi tướng công…
“Khụ khụ, khụ!” Vừa đến bên ngoài nhà Thủy tạ, Lương Chi Hành bất ngờ vội vàng xoay người, “Các người có thể làm như ta không tồn tại, tiếp tục, cứ tiếp tục…”
“Chi Hành không tồn tại, nương tử, hôn nữa đi…” Người nào đó không cam lòng hai lần thơm ngọt hưởng chưa đủ đã bị phá đám ngang, vươn cánh tay dài ôm thân thể mềm mại của nương tử, thề chết đòi hỏi cho đến cùng.
Rất tốt, đầu tiên mất mặt trước người thân bên nhà mình (Hoàn Tố) còn chưa đủ, sau lại mất luôn mặt mũi với bên nhà chồng luôn rồi, La Chẩn đang oán trách trời cao, nhưng rõ ràng xấu hổ tới cực điểm, rồi lại không đành lòng bỏ rơi ai đó, không có cách nào dỗ dành cẩu nhi đang nỉ non giận dỗi đòi ăn kia, đành phải dỗ người nào đó đến cùng vậy…
Một khắc đồng hồ sau, thoát khỏi cẩu nhi, La Chẩn liếc Lương Chi Hành một cái là có thể nhìn thấy trên gương mặt lạnh như băng của ai đó đang gượng gạo chống đỡ: Ngươi có thể vờ như không biết gì chẳng lẽ bổn cô nương lại thua kém ngươi sao? Thành công lấy lại vẻ nghiêm trang trên gương mặt thanh tú, bình thản nói: “Nhị đệ, tìm đại tẩu có chuyện gì?”
Lương Chi Hành lấy mắt nhìn mũi, giống như trên chóp mũi có con muỗi nào đó đang thi gan với hắn, “Chuyện mà mấy ngày trước đại tẩu dặn đệ làm, đã có kết quả.”
“Con sâu Phùng Mạnh Thường đó, không sợ hắn có thể gây sóng gió được bao nhiêu đâu, đệ đến xem thử cái này trước đi.”
“Đây… Không phải là thư bên nhà đại tẩu sao?” Lương Chi Hành không hiểu.
“Đoạn nhi muốn tới Hàng Hạ quốc.”
Đoạn nhi? La Đoạn? Gân xanh trên trán của Lương Chi Hành khẽ giật giật, chuyến đi đến Ngọc Hạ quốc lần trước, ấn tượng của vị La nhị tiểu thư này cho hắn thật đúng là khắc sâu cực kỳ đây.
“Đoạn nhi tới đây, ta cũng không có ý định gạt con bé nữa, nhưng ta không biết con bé ấy có thể đồng ý với ta cùng nhau tạm thời gạt cha mẹ hay không. Cho nên, đối với chuyện đệ có thể sẽ bị chỉ trích từ người nhà của ta, La Chẩn phải lên tiếng xin lỗi trước.”
Lương Chi Hành khoát tay cười một tiếng, “Chuyện của đại ca, chính là chuyện thuộc bổn phận của Chi Hành, đại tẩu không cần như thế.”
“Nếu là thuộc bổn phận, ta sẽ không khách khí nữa.”
Hửm? Lương Chi Hành nhất thời nảy sinh đề phòng: Mặc dù sống và lớn lên trong gia đình thương gia, nhưng mình từ nhỏ đam mê y thuật, không học được những thứ tâm cơ gian thương đó, nên không thể không phòng a!
“Đây là danh sách mấy vị khách thương thường hay mua bán với Phùng gia, đệ thân là Nhị công tử Lương gia, đương nhiên sẽ có biện pháp biết bọn họ, mong đệ nghĩ cách cho đại tẩu được gặp mặt bọn họ nói vài lời.”
“Đại tẩu là muốn… Thật ra thì, Phùng lão gia cũng coi như là người tốt…”
“Phùng lão gia không xấu, nhưng dạy ra con trai để cho người ta tức giận. Ta vẫn chưa định làm gì ngay lúc này, nhưng nếu công tử Phùng gia vẫn lớn lối như thế, ta sẽ cho Phùng lão gia biết rằng nuôi con không dạy hậu quả sẽ như thế nào?”
“Vâng, vâng, vâng.” Nữ nhân La gia, ít chọc thì tốt hơn. Lương Chi Hành che mắt thầm nghĩ.
“Còn nữa, không đến mười ngày, hoặc là lúc này, Vạn Uyển thành sẽ truyền ra lời đồn đại về ta, xin thay đại tẩu chịu đựng một chút.”
Lời đồn đại? “Về chuyện nhiều năm trước của đại tẩu?”
“Thì ra đệ đã sớm biết.” Biết chuyện năm xưa, nhưng lại giúp nàng giữ kín không nói ra, vị Lương Nhị công tử này, thật sự là một nhân vật xuất sắc. Phù sa không thể để tràn ra ruộng ngoài, có phải nên thu lại để người trong nhà mình sử dụng hay không?
“Lúc tiểu đệ ở Ngọc Hạ quốc thì có nghe người bên cạnh nói. Đại tẩu không cần phải lo lắng, Lương gia chắc chắn sẽ bảo vệ đại tẩu.”
Chi Tâm nằm ở trên bàn bên cạnh, nghe hai người thân cận nhất của mình nói chuyện với nhau, ngọt ngào cười ngây ngô: Nương tử đối với Chi Tâm thật tốt, Chi Hành cũng đối với Chi Tâm thật tốt…
“Chi Tâm tiểu đệ, Chi Tâm tiểu đệ.”
Phong ca ca?
“Bên ngoài đang có vài lời đồn đại bất lợi cho nương tử đệ, rất khó nghe nha.”
Chi Tâm không muốn, Chi Tâm không muốn!
“Chi Tâm tiểu đệ có muốn giúp nương tử đệ hay không?”
Chi Tâm muốn, Chi Tâm muốn!
“Muốn, thì phải làm theo lời ta nói…”
“Chính là cô ta, chính là cô ta, đó chính là tân nương năm đó bị người ta bỏ rơi giữa chừng tại hỉ đường, nhìn thấy chưa?”
“Bộ dáng rất xinh đẹp nha! Nhưng mà, chú rể kia rất ngốc đúng không? Nếu là ta, coi như không muốn cũng phải vào động phòng rồi hãy nói, đẹp như vậy buông tay chẳng phải là đáng tiếc lắm sao?”
“Ha ha, Trương huynh, anh hùng ý tưởng giống nhau…”
“A, thì ra là đây chính là con dâu của Lương gia đây sao, khó trách sao lại gả cho một tên ngốc như thế. Aizz, dáng dấp cũng xinh đẹp quá