Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342006
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.
iên là vì phế bỏ vị trí chủ sự trong ngoài của La Chẩn.
“Một chủ sự danh tiếng xấu xa như thế, làm sao có thể lãnh đạo? Đừng nói là chư vị quản sự kiến thức rộng rãi, cho dù là người làm trong nhà, cũng sẽ không dùng chủ tử như vậy! Đại ca đại tẩu, ta cũng biết rõ, lấy tình trạng này của Chi Tâm, không thể nào hưu thê. Nhưng vì kinh doanh của Lương gia, vì Lương gia, các người cũng không thể bao che.”
Vương Vân nhìn về phía trượng phu, “Lão gia, ngài nói thế nào?”
“Chẩn nhi một không có bại hoại đức, hai không hề chua ngoa đanh đá, những chuyện xảy ra, đều là lỗi của người ngoài, chúng ta vì sao phải phạt Chẩn nhi?”— Lương Đức mặt trầm như nước — “La gia buôn bán không kém Lương gia, Chẩn nhi một mình ở Ngọc Hạ quốc xử lí gia sản La gia đã nhiều năm, đủ để nói rõ con có thể phục chúng hay không. Em dâu, ngươi thân là trưởng bối, đối với truyện oan ức của vãn bối không biết bao dung đau lòng, thât là quá đáng!”
“Đại ca, sao huynh lại có thể nói như vậy?” Ngụy Thiền không ngờ đại ca bình thường vốn nhân nhượng mình nay lại có thể cứng rắn giận dữ trách mắng mình như thế, trừ lần trước mình thật sự làm trái với quy tắc kinh doanh của Lương gia ra, vẫn chưa từng thấy ông ta cứng rắn với mình như thế này.
“Coi như là vì Chi Tâm, chúng ta cũng có thể cưới cho Chi Tâm một thê tử hợp ý, như vậy đã chẳng phải đủ cho Chi Tâm rồi sao? Theo tiền tài quyền thế của Lương gia, coi như tốn tiền đi mua, cũng có thể mua được một thiếu nữ thanh khiết như hoa như ngọc…”
Phàm là người có mồm miệng lanh lẹ, nếu không phải thốt ra những lời tươi đẹp như hoa sen, thì cũng sẽ mang theo những lời sắc bén như gai nhọn? Nhưng từ trong miệng Ngụy Thiền lại có thể phun ra độc châm, đâm vào người đau không ngừng, còn có thể đau không thấy máu.
Nhưng từ đầu đến cuối, La Chẩn chưa bao giờ yếu thế với người khác, nắm lấy bàn tay tướng công giống như muốn tiến lên cãi nhau với Ngụy Thiền, mỉm cười chưa từng lên tiếng.
Trên đời này, có một người như vậy, muốn tận sức của hắn để bảo vệ ngươi, mỗi thời mỗi khắc muốn giúp ngươi, toàn lực ngăn cản trước thân ngươi, ngăn chặn mưa gió thì ngươi không cần lúc nào cũng để cho mình bền chắc không thể gãy. Ngụy Thiền nếu cho là dùng miệng lưỡi thông suốt thì hãy để cho bà ta đắc ý một chút đi, nàng không ngại.
Kết quả của buổi nghị sự, không thể như ý của Ngụy Thiền. Bất kể Lương gia Nhị lão, hoặc Chi Tâm vốn yếu trí bẩm sinh đều nghiêng về phía cô con dâu này, và con dâu này của họ cũng không làm gì để bọn họ có thể trách phạt được, nên bọn họ cũng bác bỏ triệt để đề nghị thu hồi lại vị trí chủ sự của con dâu.
Cứng rắn như Ngụy Thiền, làm sao có thể bỏ qua? Danh tiếng hơn hai mươi năm của bà ta ở Lương gia, chẳng lẽ giả sao? Vì vậy, bất kể bên trong hay là bên ngoài, La Chẩn cũng bị chính Ngụy Thiền tỉ mỉ hầu hạ phục kích.
Ở bên trong, có mấy vị quản sự cửa hàng không hiểu biết, khắp nơi gây khó khăn, nhiều lần còn cứng rắn ngăn cản, ý muốn là trong thời gian ngắn nhất đem vị chủ sự vừa mới nhậm chức này đẩy xuống.
Khắp nơi gây khó khăn, cũng không có gì hơn là: kéo dài trình báo, kéo kỳ đóng hạch…
Nhiều lần cứng rắn ngăn trở, không có gì hơn là: thông báo tất cả các khách hàng trong ngoài rằng, vị chủ sự mới nhận chức của Lương gia, không đủ uy tín để giữ chức vị này…
Lương gia đối với các vị quản sự đều thưởng phạt theo quy củ, người kéo dài báo cáo, xử phạt theo như quy củ là được. Có quản sự bởi vì chịu phạt phải ngừng việc ra đi, nhưng trước khi đi, phải dặn dò, bàn giao mọi chuyện trong tay, sau đó cứ việc nghỉ, đi thong thả, không tiễn…
“Phu nhân, những người đó đều là nguyên lão theo Lương gia hơn mười năm nay, con dâu làm như vậy, truyền ra ngoài có thể bị nói Lương gia ta thất đức không?” Lương Đức từng lo lắng như thế.
“Lão gia, nếu thật sự là nguyên lão trung thành của Lương Gia, sao lại nghe theo lời của Nhị đệ muội giật dây làm việc? Con dâu Lương gia nhà ta, ta không nói gì thì thôi, làm gì đến phiên bọn họ phục hay không phục? Chuyện này, chúng ta đừng quan tâm nữa. Nếu La hiền đệ có thể đem việc kinh doanh giao cho Chẩn nhi mới mười ba tuổi xử lý, chúng ta lại có cái gì không dám? Chẳng lẽ bạc so hạnh phúc của con trai quan trọng hơn sao?”
Vì vậy, Lương gia Nhị lão khi nghe các quản sự đến khiếu nại giả vờ bệnh không tiếp, toàn quyền giao do con dâu xử lý.
Hai mươi mấy ngày sau, liên tiếp có rất nhiều quản sự đã ra đi không nỡ buông tay với mức lương và hoa hồng do Lương gia chi hàng tháng hàng năm, nhắm mắt cầu xin được trở về làm việc lại, La Chẩn cũng không làm khó, một mực chuyện cũ sẽ bỏ qua. Mà còn có một số khổ chủ chết vì sĩ diện La Chẩn cũng không để ý, đến cửa đưa ra bậc thang cho người ta bước xuống mời trở về làm việc lại, một tháng sau, các quản sự đã ổn định trở lại.
Bên ngoài, tất nhiên là tất cả các khách thương bị Ngụy Thiền xúi giục mà cố ý cắt ngang giao dịch.
La Chẩn bình thản đón nhận, ngay từ lúc cha mẹ chồng giới thiệu, những khách hàng thân tín lâu năm từng lui tới với Lương gia đều đã gặp qua một lần.