Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.
lòng muốn giúp La gia vươn lên, một lòng muốn làm La đại tiểu thư hoàn mỹ vô khuyết.
Nàng học đàn, học vẽ, học kinh doanh, học thêu, đều vì muốn chứng minh với song thân, không có con trai bọn họ vẫn không cần tiếc nuối. Nàng thà rằng tự mình gánh lấy trách nhiệm, tự mình chịu khổ, cũng không để song thân buồn phiền lo lắng…”
La Chẩn nhếch môi cười một tiếng, “Công tử quả thật rất hiểu ta.” Cho nên, bốn năm trước hắn mới chọn trúng nàng, biến nàng thành con cờ trả thù phụ thân, “Nhưng ta vẫn không hiểu, công tử năm đó vì sao lại thu tay dễ dàng như vậy? Tại hỉ đường vứt bỏ La đại tiểu thư, vì sao không hành động bước kế tiếp? Lấy sự hiểu biết của ta đối với công tử, công tử ngài cũng đã sớm kín đáo an bài rồi mới đúng.”
Lời này, là nàng phán đoán năm đó, cũng là hôm nay thử dò xét. Nàng cần xác định, rốt cuộc hôm nay hắn có còn nguy hiểm hay không.
“An bài sao? Đích thực là có.” Giang Bắc Hồng cười khổ, “Nhưng có một chuyện xảy ra, cắt ngang kế hoạch…”
Những chuyện kia phát sinh nên hắn tạm thời bỏ qua cho La gia. Đợi những chuyện kia xử lí xong, muốn cố chấp tiếp tục thù cũ thì mới hoảng hốt biết rằng, mình sớm đã mất đi chút ít ý muốn trả thù.
Hôm đó, hắn cưới nàng, đối với hắn rốt cuộc là oán là hận, hắn cũng không hiểu được. Nhưng tình cờ, hắn nhìn thấy nàng, chạm đến ánh mắt của nàng… Hắn hờ hững, xoay người rời đi, nhưng chỉ là tự nhiên nhận thấy rõ ràng rằng trong tâm mình chật vật không chịu được.
“Chẩn nhi, nàng rõ ràng không cần phải chịu ủy khuất như thế. Ta nghe nói, Tấn Vương đối với nàng một lòng ngưỡng mộ, hắn…”
“Thế nào, công tử cho rằng ta trở thành trắc phi của Tấn Vương thì không phải chịu ủy khuất?”
Giang Bắc Hồng nhất thời khó thở, “Ít nhất….” ít nhất cái gì, vinh hoa phú quý? Cẩm y ngọc thực? “Ít nhất Tấn Vương là người tài mạo song toàn, phong hoa nổi bật hơn người, là một nam tử xuất sắc…”
“Tướng công nhà ta, đừng nói là lưu luyến bụi hoa như Tấn Vương, sợ là rất nhiều nam tử trên thế gian này cũng không sánh kịp.”
Nhớ tới tướng công, nhớ tới sáng nay ra cửa không cho phép hắn dây dưa, hắn liền tiến về bông hoa nở nơi góc tường làm bộ dạng tố cáo, chân mày khóe mắt La Chẩn lộ ra vẻ ôn nhu vô cùng, “Ta không hề ủy khuất cũng không hề khổ sở, thành thân cùng tướng công nhà ta, là bởi vì ta thích chàng. Giang công tử, nếu công tử đã buông tha cái gọi là cừu hận kia, nhưng bất kể công tử ngài vì mục đích gì mà dụng tâm đến gần, xin cách xa chàng. Ta không muốn vì cái mục đính không sạch sẽ của công tử mà ngài đến làm bằng hữu của chàng.”
“Còn nói không ủy khuất, còn nói không có khổ sở?” Giang Bắc Hồng mặt mày đầy ảo não, “Nàng làm vợ người ta, chứ không phải làm mẹ. Làm vợ một người, còn cần bảo vệ trượng phu, tình cảnh như vậy còn tính là an nhàn hạnh phúc sao?”
“Giang công tử!” La Chẩn chỉ cảm thấy buồn cười: Nàng hạnh phúc hay không khi nào lại cần tới hắn nhận định?
“Tâm tư ta tự ta hiểu rõ, đâu cần người ngoài như công tử xen vào? Nếu đúng do chuyện quá khứ làm công tử áy náy, vậy thì xin hãy cách xa cuộc sống của chúng ta một chút. Còn nữa, nếu nói về gia cừu(thù nhà) của công tử cùng La gia……”
Bốn năm trước, sau khi chuyện kia qua đi, nàng dùng gần một năm để tìm hiểu mọi chuyện. Mục đích ban đầu chính là nàng tin tưởng vào nhân phẩm lỗi lạc của phụ thân, nàng muốn đem cái mà nàng tìm ra bất ngờ mà ném vào mặt hắn, để cho hắn hối tiếc bứt rứt.
Nhưng khi tra xét, thăm dò ra được tin hắn thành hôn… Trong nháy mắt, nàng đột nhiên cảm thấy mình có phần cố chấp buồn cười không tài nào chịu nổi.
“La gia chưa từng làm lỗi gì với công tử cả.”
“… Cái này đã không còn quan trọng.”
“Phải không?” La Chẩn mỉm cười, “Ngài tin hay không cũng không quan trọng, quan trọng là kết quả này, Tấn Vương so với ta rõ ràng hơn nhiều. Ngài là tri kỉ của Tấn Vương, không ngại đến hỏi hắn, xem hắn dấu diếm ngài cái gì.”
Giang Bắc Hồng bỗng nhiên đứng dậy, “Ý gì? Nói thế là có ý gì?”
“Năm đó ta tra ra được một chút ngọn nguồn, cũng tra ra được Tấn Vương có một chút liên quan. Nhưng ngài nên đi hỏi thẳng Tấn Vương, trong giao dịch của Giang gia cùng Lương gia, hắn đã sắm vai nhân vật gì?”
Thực ra thì Tấn Vương cũng không tham gia vào cuộc giao dịch kia. Bất quá về sau, vì lợi dụng người Giang gia, hắn đã che dấu một sự thật mà thôi. Thậm chí, vị hôn thê xưa của Giang Bắc Hồng tới cửa tìm chồng, cũng là nhờ năng lực của Tấn Vương ở bên trong giúp đỡ. Nhưng lúc này, nàng vẫn cần cố ý khơi mào tranh chấp giữa hai người này, dùng cách này khiến cho mình được thanh tĩnh, về phần Giang Bắc Hồng phát giác bị bạn tốt lợi dụng bán đứng… Không có liên quan gì đến nàng.
Mắt Giang Bắc Hồng nóng cháy sắc bén, dò xét sắc mặt nữ tử, làm như muốn từ trên mặt nàng tìm ra lời nói lúc này là thật hay giả. Nhưng trong tâm hắn biết rõ, nếu không có nắm chắc năm phần thắng, nàng cũng sẽ không nói như vậy.
Tấn Vương đối với nàng dụng tâm, trước khi hắn biết nàng, đã biết tất cả. Năm đó vứt bỏ nàng đi, ngoài việc hăng hái báo thù, còn có một ít nguyên nhân, là