Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341798

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.

ắp nơi tới xem hàng, đặt hàng và bàn bạc. Ngụy Thiền mặc dù đã tự lập ra cửa hàng riêng, nhưng chủ quản trồng trọt Bách Thảo Viên vẫn là Lương nhị thiếu gia Lương Chi Hành.
“Đại tẩu, tẩu hôm nay tới đây, là hẹn thương khách sao?”
La Chẩn khẽ lắc đầu, “Chi Hành, chuyện ta không nói ra lúc trước, có phải đệ cũng đã nghe qua rồi hay không?”
Ánh mắt Lương Chi Hành không hiểu, vẫn gật đầu, ”Vậy thì sao?”
“Người hủy đi khuê danh của ta lúc đó, đã đến Ngọc Hạ Quốc!” La Chẩn chưa bao giờ đánh giá cao năng lực của mình. Giang Bắc Hồng là một kỳ nhân, bàn về tâm cơ, thủ đoạn, nàng không chắc nắm phần thắng. Huống chi chuyện liên lụy đến người nàng để ý nhất, nàng nhất định phải tìm kiếm thêm nhiều sự ủng hộ. “Hơn nữa, ngày hôm trước hắn đã đến tìm Chi Tâm.”
Lương Chi Hành ánh mắt chợt sâu.
“Ta cho đệ biết, là mong đệ không nên đặt toàn bộ ý nghĩ vào nghiên cứu y thuật, trồng trọt thảo dược nữa, việc kinh doanh của Lương gia, tốt nhất đệ cũng nên để ý một chút. Hoặc giả bởi vì ta, Lương Gia có thể chịu chút tổn thất. Nhưng mong đệ hãy yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để mặc hắn tổn thương Chi Tâm.”
“Hắn ở đâu?”
“Ta hẹn hắn giờ Ty gặp mặt.” Thấy hắn bỗng nhiên trầm mặc, La Chẩn khoát tay, “Ta lấy thân phận Lương thiếu phu nhân gặp hắn, nghe xem hắn muốn nói gì. Lần này đệ không cần ra mặt, có Hoàn Tố theo ta rồi, ở trên đất Lương gia, hắn có thể làm khó dễ được ta sao?”
Lương Chi Hành gật đầu, đối với vị đại tẩu này khâm phục tôn kính lại thêm một phần, “Đại tẩu yên tâm, Chi Hành sẽ không để cho bất cứ kẻ nào khi dễ người nhà Lương gia ta.”
Đứa nhỏ này, càng ngày càng hợp khẩu vị, càng ngày càng xứng với Đoạn Nhi rồi, “Đa tạ Nhị đệ.”
Gã sai vặt bước nhanh tới, “Thiếu phu nhân, có một vị thương khách họ Giang nói là có ước hẹn cùng ngài, hiện đang chờ ở phía trước.”
Đến rồi? La Chẩn hít một hơi, nghiêng đầu, cười nhẹ: Giang Bắc Hồng, ta muốn xem xem ngươi còn muốn như thế nào.
Vừa vào bên trong phòng khách thấy nàng, ánh mắt Giang Bắc Hồng liền hướng tới gương mặt phấn thanh tú nhã nhặn của nàng. Nàng lúc này, đã không phải là cô thiếu nữ mười sáu kết tóc trái đào. Mặc dù vẫn khuôn mặt như sứ, thanh âm như suối trong, nhưng mái tóc búi cao, lông mày chỉnh gọn, có thể chứng tỏ nàng giờ đã là vợ người ta. “Chẩn Nhi….”
“Giang công tử, đã lâu không gặp.”
Giang Bắc Hồng ngẩn ra, một tiếng này, thật xa lạ. Từ “Vong Sầu” ôn nhu, đến “Giang công tử” lãnh đạm, xa cách, trong lúc này có lẽ khoảng cách không chỉ có bốn năm. Ở nơi này, bốn năm trong giấc mộng kia, vô số lần hắn bước đến bên ngoài hỉ đường, hồng gấm kia một tay hắn cầm, đầu bên kia có ánh mắt nhu tình của nàng…. Nhưng mộng cuối cùng cũng phải tỉnh. Mộng tỉnh rồi hắn với nàng hình như vẫn là người xa lạ
Hiện tại, nàng an vị trước mặt mình, gần trong gang tấc, chỉ cần hắn thoáng tới gần, liền ngửi được mùi hương nhàn nhạt thanh nhã trên người nàng. Nhưng là giữa mi tâm của nàng đã vạch rõ giới hạn.
“Chẩn nhi…..” Thật xin lỗi. Bôn ba ngàn dặm, hắn muốn nói với nàng chỉ có ba chữ này. Nhưng mà, vì sao lời nói tới cổ họng lại nuốt ngược trở vào? Hắn nợ nàng ba chữ này, không phải sao? Chỉ cần nói ba chữ này, qua nhiều năm như vậy đáy lòng muốn khỏi bệnh, để không còn áy náy nữa, để có thể phục sinh, không còn gì luyến tiếc nữa, không phải sao? Hắn sẽ có thể cùng một đoạn quá khứ ít ỏi kia vĩnh viễn biệt ly, không phải sao?
“Giang công tử, vì sao công tử tìm tới tướng công nhà ta?”
“Tướng công?” là đứa nhóc tính tình tinh khiết trẻ con kia ư, cũng là loại hài đồng ngu dại ? “Chẩn nhi, là ta hại nàng…..”
Đôi lông mày của La Chẩn nhíu lại.
Biết rõ những sự lãnh đạm này đều là hắn phải nhận lấy, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu. Đã từng bởi vì nụ cười má lúm đồng tiền kia mà hắn động tâm…
“Chẩn Nhi, ta đã biết, ta thật sự rất thương yêu nàng. Nhưng những chuyện trước đây, dù thế nào ta cũng không thể bù đắp hết, nàng có thể nói cho ta biết, ta nên làm thế nào mới có thể giúp nàng? Giúp nàng thoát khỏi cảnh khổ này?”
Ách? Không thể không nói, La Chẩn hoàn toàn bất ngờ. Nàng cho là, hắn mang thù chưa tiêu tan. Bởi La gia ở Ngọc Hạ quốc thế vững như bàn thạch(*), vì vậy liền tìm đến Lương gia gây phong ba. Nhưng nghe ý trong giọng nói của hắn lúc này, dường như hắn bị lương tâm cắn rứt, cho là trước đây bởi vì tội lỗi của hắn tạo ra với nàng, khiến nàng phải gả cho tướng công ngốc? Hắn, là vì muốn giúp nàng thoát khỏi cảnh “Khổ” sao?
(*Ý là thế lực vững vàng tựa bàn thạch, không thể nào đụng đến)
“Giang công tử, công tử chớ hiểu lầm.” La Chẩn nhìn nam nhân này… người đã từng đưa nàng lạc vào trần ai này, “Ta gả cho tướng công nhà ta, là bởi vì ta yêu thích chàng, cùng người khác, cùng hoàng mệnh cũng không có quan hệ gì. Hiện tại, ta rất khỏe, rất vui vẻ, rất hạnh phúc, Giang công tử đại khái không cần phí tâm…”
“Làm sao có thể?” — Giang Bắc Hồng cắt đứt lời nói lãnh đạm của nàng, “Chẩn nhi, ta rất hiểu nàng mà. Nàng thân là trưởng nữ, đối với La gia, đối với song thân, đều có quá nhiều trách nhiệm. Nàng một