Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341795
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.
âm ăn bữa cơm, nhưng hắn đã giúp Chi Tâm chọn dây chuyền khiến nương tử vui vẻ, nên Chi Tâm muốn mời hắn ăn cơm……”
Lông mày đen khẽ nhăn, La Chẩn kêu, “Phạm Trình!” Ủa? “Phạm Trình đâu?… Phạm Trình! Phạm Trình!”
“Trân Nhi, Chi Tâm không cần Phạm Phạm đi cùng đâu, hắn nhất định đang ở dưới gầm giường nha”
“Gầm giường? Làm cái gì?”
“Phạm Phạm sợ sấm đánh đó.”
Ha ha. Hoàn Tố che miệng mừng rỡ: Cái tên hắc dã nhân đó thế nhưng lại sợ sấm? Đây thật là báo ứng khó chịu nha.
Nhưng La Chẩn lại xem thường, cư nhiên là nam nhi thế mà sợ sấm đánh cái gì chứ? “Hoàn Tố, gọi hắn ra ngoài.”
Hoàn Tố đang ước gì chính mắt được trông thấy bộ dạng của tên đối đầu với nàng kia, nghe vậy liền nhấc chân dọc theo hành lang, hướng phòng hắc dã nhân kia phóng tới. Trong giây lát, từ trong phòng nghe được hai tiếng kêu sợ hãi: “Oa……. Có vật sống tới!”
“A….. sắc lang thối, buông ta ra!”
La Chẩn cả kinh, ngay cả Phinh nhi đang quét dọn cũng vội chạy tới. Đập vào mắt La Chẩn, Phình Nhi rất ngạc nhiên, nhưng Chi Tâm lại há to miệng: “Phạm Phạm, ngươi ôm Hoàn Hoàn Tố làm gì? Muốn động phòng sao? Không thể được, Hoàn Hoàn không phải là nương tử của ngươi, không thể được nha……”
Nhưng thấy bên trong phòng, Phạm Trình đem nữ tử Hoàn Tố đối đầu với hắn ôm chặt lấy, sống chết vẫn không buông, một đầu vùi vào trước ngực thiếu nữ kia, mặc kệ Hoàn Tố đấm đá nhéo mắng, nhưng cũng lù lù bất động.
“Sắc lang thối tha, buông ta ra, buông bổn cô nương ra!” Hoàn Tố thấy có người tới càng thêm thẹn tức, “Tiểu thư, mau giúp nô tỳ bảo con sắc lang này buông ta ra. Thật sự là tên người rừng khốn kiếp mà……”
“Chi Tâm hiểu, Phạm Phạm là sợ sấm đánh, cho nên ôm lấy Hoàn Hoàn có đúng không?” Chi Tâm nghiêm trang, nhìn nương tử nói, “Nương tử, Phạm Phạm trước kia cũng từng ôm qua Chi Tâm như vậy, Phạm Phạm sợ sấm đánh, rất sợ, rất sợ, rất sợ……”
Sợ sấm đánh, hơn nữa là rất sợ, rất sợ ? Đôi mi thanh tú của La Chẩn khẽ chớp, “Hoàn Tố nha đầu…..”
“Tiểu thư, cứu mạng…..”
“Ngươi thực hưởng thụ được Phạm Phạm ôm ấp có phải hay không?”
“Tiểu thư…..”
“Nếu không, ta nhớ rằng, em biết điểm huyệt nha…..”
“A, nô tỳ quên… Dã nhân chết tiệt, điểm chết ngươi!” Hoàn Tố ra chỉ, liên tục điểm tới dưới nách bên hông Phạm Trình.
La Chẩn nhẹ nhàng linh hoạt dời thân, rảnh rang nói: “Xử lý xong rồi, đến đây. Nếu Phạm Trình không đi được, em hãy đi thay hắn một chuyến”.
Hoàn Tố vừa thẹn vừa lúng túng, khoác cái áo tơi, cầm ô, một thân đi.
Chi Tâm vẫn cảm thấy rất bất an, “Nương tử, Chi Tâm không nên để cho Hoàn Hoàn đi, Chi Tâm tự mình đi…..”
“Tướng công, mưa lớn như vậy, Phong ca ca bọn họ cũng không giúp được chàng, ta làm sao có thể yên tâm để chàng đi? Khinh công của Hoàn Tố rất tốt, con bé đi thay chàng đổi buổi hẹn đến sáng ngày mai, không phải tốt hơn sao?”
Chi Tâm cúi đầu, cắn môi, “Nhưng Chi Tâm vẫn muốn đi…..”
“Nếu Chi tâm đi, Trân Nhi cũng sẽ đi, Chi Tâm muốn cho Trân Nhi dầm mưa cùng Chi Tâm sao?”
“Không muốn, không muốn!”
“Vị bằng hữu của Chi Tâm so với Trân nhi, ai quan trọng hơn?”
“Trân nhi nha!”
Tướng công thối, coi như chàng thông minh, “Nếu như thế Chi Tâm vì không để Trân Nhi phải chịu mưa ướt mà bội ước, đó cũng là có lí do bất đắc dĩ đúng không?” Nương tử lớn nhất, nương tử là chí tôn, tướng công thối, chàng nhất định phải nhớ.
“Đúng nha! Ngày mai Trân nhi thật sự sẽ cùng Chi Tâm đến gặp bằng hữu sao?”
“Ngày mai chúng ta giải quyết hết sổ sách rồi đi có được hay không?” Nàng cũng muốn xem thử, là kẻ nào không biết sống chết, lại muốn chiếm tiện nghi tướng công nhà nàng.
“Được!”
“Nếu như thế, mau tới thử quần áo mới một chút.”
“A a a!” Chi Tâm vui mừng nhảy dựng lên, “Trân nhi làm y phục cho Chi Tâm à?”
“Tất nhiên rồi, Trân Nhi không làm cho Chi Tâm, còn có thể làm cho ai chứ? Trân Nhi không làm cho Chi Tâm, thì ai làm đây?”
“Nương tử, Trân Nhi, Trân Nhi, nương tử, Trân Nhi làm y phục cho Chi Tâm, nương tử làm y phục cho Chi Tâm! Quần áo mới, Chi Tâm thích! Chi Tâm thích!” Chi Tâm dang rộng hai cánh tay ra mặc thử bộ đồ mới, miệng cười đến thật vui vẻ.
La Chẩn nhìn tướng công dễ dàng vui vẻ như thế, cũng rất vui mừng.
Phinh nhi ở một bên, cũng che miệng cười, mắt lấp lánh, nhìn một đôi bích nhân, dường như cũng ngửi thấy có hơi thở ngọt ngào phảng phất giữa Thiếu gia cùng Thiếu phu nhân.
Sau nửa canh giờ, Hoàn Tố mang tin tức trở về, lại thấy trên mặt La Chẩn nở nụ cười ngọt ngào, lộ ra lúm đồng tiền.
“Đợi tạnh mưa, em đến đó nói cho hắn biết, giờ Tỵ ngày mai, ở trước Bách Thảo Viên, ta đợi đại giá của hắn. Còn nữa…” Trong mắt La Chẩn, hiện ra toan tính âm hiểm hung ác, “Bảo với hắn cách xa tướng công ta một chút!”
Ở hành lang, Chi Tâm vẫn còn đang vì bộ đồ tự may của nương tử mà ca hát. Trong phòng, bàn tay trắng nõn của La Chẩn nắm chặt khăn, nghiến răng: Giang Bắc Hồng, nếu ngươi là không ngừng việc trả thù, tới tìm tướng công nhà ta, vậy thì La Chẩn ta sẽ phụng bồi đến cùng!
Phía trước Bách Thảo viên, là nơi Lương gia cùng các thương khách kh