Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.

bà đanh đá ở Phùng gia lan truyền khắp Vạn Uyển thành, trở thành truyền thuyết…
Đêm động phòng, Phùng công tử bị thê tử cột vào trên ghế, vượt qua đêm dài đằng đẵng, sáng sớm, đến giờ dâng trà với cha mẹ chồng thì Phùng công tử trước mặt mọi người cho tân nương một bạt tai. Nhưng uy phong chỉ là nhất thời, ngày kế lại bị tân nương trói ở trên giường, chịu đủ đòn roi.
Phùng lão phu nhân vốn muốn chạy tới trách mắng con dâu hung hãn không hiền, lại bị Phùng gia lão gia lôi đi, nói rằng nếu hai mươi mấy năm cũng không thể dạy con trai mình thành người tốt, ông cũng không ngại giao con trai mình cho con dâu dạy dỗ cho tốt. Vì thế, cô dâu càng xuống tay không chút kiêng kị……
“Phạm Phạm, Chi Tâm mua thêm cho nương tử cây trâm kia được không?”
“Ân nhân, xin gọi ta…” Thôi, “Nương tử của ân nhân có nhiều trâm ngọc như vậy, ngài mua trâm gỗ thì dường như không xứng với cách ăn mặc của nương tử ân nhân…”
“Xứng mà, xứng mà, lần trước Chi Tâm mua trâm gỗ, nương tử nhìn rất kĩ sau đó cài lên thật là xinh đẹp, thật là xinh đẹp.”
Ân nhân quả nhiên là người ngốc có phúc ngốc. Ban đầu được hắn cứu, mình vội vã muốn báo ân, nên cãi lời cha cùng sự răn đe hù dọa của tỷ tỷ, từ hôn ước ban đầu nay lại biến thành được nương tử thương yêu không thôi số phận người này, thật kỳ quái. Đáng tiếc tu vi(*) của mình không cao, nên không thể nhìn thấy tương lai của người khác……
(*Trình độ tu luyện pháp thuật)
“Phạm Phạm cái này tốt hay không, nương tử có thích hay không?” Chi Tâm giơ lên một cây trâm quay đầu hỏi, nhìn thấy một gương mặt mà mình không quen thuộc, “Ngươi là ai thế?”
“Ngươi là Lương gia đại công tử, Lương Chi Tâm?”
Chi Tâm ngạc nhiên trợn to đôi mắt đẹp, “Ngươi biết Chi Tâm sao?”
“Ngươi…” Đôi mắt tuấn tú của Giang Bắc Hồng chợt lóe, “Ngươi thật sự là Lương Chi Tâm?”
“Ừ, ừ, ừ, là Chi Tâm.” Chi Tâm hé môi cười nói, “Nhưng Chi Tâm không biết ngươi. Ngươi là ai thế?”
“Ta……”
“Ân nhân!”
Phạm Trình chen vào ngăn ở trước người Chi Tâm, dựa vào mấy phần trực giác động vật, hắn cảm thấy trên người tên này có hơi thở bất thiện. Có lẽ chưa đến cấp bậc nguy hiểm, nhưng cũng không loại bỏ khả năng nguy hiểm, “Ngài quên rồi sao? Nương tử của ân nhân đang chờ lễ vật của ngài, chúng ta cũng không thể ở bên ngoài trì hoãn quá lâu. Nếu nương tử của ân nhân tức giận, Phạm Trình không thể giúp ngài được.”
“A, Chi Tâm mua lễ vật cho nương tử, để cho nương tử đừng tức giận nữa….. Nhưng Phạm Phạm à, nương tử sao lại giận Chi Tâm thế?”
“Ta làm sao biết.” Theo Phạm Trình nhìn, nương tử của ân nhân chẳng qua là thuận miệng trêu chọc ân nhân mà thôi, cũng chỉ có ân nhân… ngây thơ như thế này mới nghĩ là thật, trong lòng chỉ toàn nghĩ tranh thủ làm sao cho nương tử cười vui.
Giang Bắc Hồng nhìn chằm chằm vào nụ cười ngây ngô như trẻ con này, lại nghĩ đến đôi má lúm đồng tiền thanh tú nhã nhặn như dòng suối mát lạnh, lòng cảm thấy lạnh run toàn thân phát rét: Hắn đã đẩy nàng vào tình cảnh như thế nào?
“Lương huynh, quen biết không bằng vô tình gặp được, tại hạ vui lòng làm chủ mời khách, uống một chén với tại hạ được không?”
Chi Tâm mơ hồ nháy mắt, “Ngươi muốn mời Chi Tâm ăn cơm?”
“Vâng.”
“Tại sao?”
“Tại hạ muốn làm bạn với Lương huynh.”
“Bạn nha, được được, Chi Tâm nguyện ý kết giao bằng hữu, Chi Tâm…”
Phạm Trình trầm mặt xuống, “Ân nhân, ngài quên rồi ư, nương tử của ân nhân…”
“A, đúng nha, nương tử đang đợi Chi Tâm.” Chi Tâm gãi gãi đầu, quay về phía người xa lạ muốn cùng mình kết giao bằng hữu, nở nụ cười ngây ngô, “Thật xin lỗi nha, Chi Tâm phải về nhà bồi nương tử, không thể cùng ngươi ăn cơm được… Phạm Phạm, mau giúp ta xem một chút, trâm này nương tử mang có được hay không?”
“Nàng thích, phải là cái này.” Giang Bắc Hồng nhặt lên một mặt dây chuyền hình hoa cúc. Chỉ có hoa cúc trang nhã tinh khiết tự nhiên như thế này mới có thể làm nổi bật vẻ lạnh nhạt thoát tục của nàng.
“Thật sao?” Chi Tâm mừng rỡ nhận lấy, lúc này yêu thích không buông tay, “Được, vậy mua cái này, mua cái này! Ngươi tốt nhất đó, ngươi giúp Chi Tâm, ngày mai Chi Tâm mời ngươi ăn cơm có được không?”
“Được, ngày mai, ta cung kính bồi tiếp Lương huynh.”
Két— Uỳnh—
Tia chớp mới qua, lại vang lên tiếng sấm, mưa to nghiêng nghiêng đổ xuống. Nơi hành lang trước cửa phòng, La Chẩn thêu đến mũi cuối cùng, run mở trường bào trong tay.
“Tiểu thư, đây là làm cho Cô gia sao?” Hoàn Tố hâm mộ nhìn những đường may tỉ mỉ công phu tinh mỹ trên chiếc trường bào, “Tay nghề của tiểu thư thật giỏi đó, nô tỳ thật sự theo không kịp, nếu đưa vào trong điếm, tất nhiên sẽ bán rất chạy.”
La Chẩn cười một tiếng, hướng bên trong phòng kêu lên: “Tướng công, tướng công!”
“Chi Tâm tới rồi. Trân Nhi, Chi Tâm muốn đi ra ngoài nha.” Chi Tâm hăng hái mặc một cái áo tơi(áo mưa), lảo đảo đi ra.
“Đi ra ngoài? Mưa lớn thế này, chàng muốn đi ra ngoài? Đi đâu?”
“Chi Tâm hẹn bằng hữu.”
La Chẩn ánh mắt chợt lóe, “Bằng hữu? Bạn mới? Muốn mời vị bằng hữu ăn cơm uống rượu?”
“A… không phải đâu, hắn muốn mời Chi T


XtGem Forum catalog