XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.

ai một cái: "Đồng ý."



Lễ nghi quý tộc


Dưới ánh trăng lành lạnh, mỹ nam ra sân.
Violin đến tay của hắn, như bị làm ma pháp, phát ra thanh âm đầu độc lòng người.
Abe nằm trên mặt đất làm chống đẩy, nghe âm nhạc này, nghĩ tới mình đã từng được ăn gà nướng ngon nhất, này cánh gà hương cay, này hương vị của sự hưng phấn , mùi thơm xông vào mũi này , nước miếng không nhịn được chảy ra trong suốt . . . . . .
Lão quản gia tâm trí cũng có chút mơ hồ, không ngừng tự nói với mình hãy trấn tĩnh lại, trong đầu đã hiện lên cảnh một đêm xuân hoa đua nở, ở trước một mảnh vườn hoa Dạ Lai Hương, mình cùng một con mèo nhỏ đầu ưng nói chuyện phiếm nói chuyện phiếm, thật chỉ đơn thuần là nói chuyện phiếm.
Bảo Nhi giống như nhớ lại hồi còn nhỏ, mình và mẹ cùng nhau ở trong hoa viên trồng toàn hoa hướng dương, cô vui sướng chạy nhảy ở trong sân, đào con giun, dưới ánh mặt trời đầu đầy mồ hôi, mẹ dịu dàng lau mồ hôi cho cô, lúc cha tan việc trở về cô đụng ngã cha, đem hai bàn tay dính đầy bùn đất lau lên y phục của cha, nhưng người cũng không hề tức giận, vui vẻ bế cô lên, xoay vòng vòng ở trong hoa viên, mẹ mỉm cười nhìn bọn họ đùa giỡn, giờ phút này trên mặt Bảo Nhi lộ ra vẻ thỏa mãn biểu tình rất ngu ngốc, nụ cười của cô thật trong trẻo, ngây ngô.
Lão quản gia vô cùng cao hứng.
Chỉ là nhìn cái cô bé này hàng ngày vẫn hay chạy loạn lên chợt an tĩnh lại, ngay cả lúc luyện tập kỹ thuật cắt rau khuôn mặt cũng trầm trầm mất đi khí thế cường đại, khiến cho con dơi già như hắn cũng cảm thấy hoảng hốt.
"Không phải là mình yêu cầu quá nhiều chứ?" Lão quản gia nhìn bóng lưng Bảo Nhi không nhịn được kiểm điểm mình.
Nhưng là muốn được thưởng thức sợi mì dài ngắn dày mỏng đều tăm tắp, góc cạnh rõ ràng giống như lá liễu, bên ngoài mềm mại nhưng vẫn có độ dai, mềm mà không dính. . . . . . Khí tiết của lão quản gia bốc hơi trong nháy mắt, thấy Bảo Nhi kéo Violin càng ngày càng tốt, nước miếng của hắn cũng càng ngày càng nhiều, một bước cuối cùng, một bước cuối cùng.
Người có thể làm ra thức ăn ngon, nhất định phải là một vị hết sức ưu nhã.
Phong cách ưu nhã này, nói dễ nghe gọi lễ nghi, nói khó nghe thì chính là giày vò.
Tỷ như trước mặt có một bánh bao, rõ ràng có thể cắn một cái, người ưu nhã nhất định phải chia làm rất nhiều những bước, lại che lại giấu, làm nửa ngày, kết quả vẫn là đem bánh bao ăn hết.
Mặc dù phiền toái, nhưng mà ở một số trường hợp lại bắt buộc phải có.
Lão quản gia lại đặc biệt thích sự ưu nhã, cảm giác như nó đã ngấm vào xương tủy.
Hắn thường ngày làm việc đều không biết điều, nhưng là lúc bắt đầu ăn cơm, đó là vô cùng ưu nhã, chớ nhìn hắn có tướng như một bộ xương khô, nhưng hành động nâng bát ăn cơm của hắn thì dù có là Hoàng quý phi cũng không ưu nhã xinh đẹp bằng.
Vì vậy tiếp sau kỹ thuật cắt rau cùng huấn luyện chơi đàn Violin, Bảo Nhi còn phải học rất nhiều khóa trình huấn luyện về lễ nghi khác.
"Một thục nữ chân chính, bước đi chân phải thẳng băng, ăn cơm phải ưu nhã, nói chuyện phải khiến người ta cảm động, bước chân phải đẹp mắt, lúc lừa gạt người cũng phải luôn nở nụ cười hòa ái dễ gần, Ba Lạp Ba Lạp. . . . . ." Lão quản gia cầm cây gậy trong tay khua múa ở trước mặt Bảo Nhi, chỉ cần bảo Nhi bước sai một bước sẽ gõ ngay vào chân cô.
Bảo Nhi đi giày cao gót, mặt cầu cứu nhìn Abe.
Abe nghiêng đầu, làm bộ như không có nhìn thấy.
Bảo Nhi đáng thương nhìn Tịch Nhan ở bên kia.
Tịch Nhan cầm cà rốt gặm cực kỳ ưu nhã: "Rắc rắc" "Rắc rắc" "Rắc rắc" . . . . . .
"Ai có thể đi đôi giày gót nhọn cao những 15 cm, đi lại uốn éo giống như ông nói vậy, cháu cũng không phải là rắn." Bảo Nhi ai oán nói thầm.
Lão quản gia bình thường lỗ tai rất thính, nghe Bảo Nhi thầm oán thán, hắn nghe rất rõ ràng. Lập tức liền lấy ra đôi giày gót nhọn cao 20 cm, đi vào chân, lắc lắc cái mông không một chút thịt, tới tới lui lui đi vài vòng, thật ưu nhã mê người, nếu đi thêm đôi tất chân thì nhất định là một đôi chân dài mỹ miều, còn là dáng đi đẹp mắt nhất đang lưu hành trong giới người mẫu hôm nay.
Bảo Nhi nhìn điệu bộ lẳng lơ như ngọn gió của lão quản, lập tức liền câm miệng, ngoan ngoãn tiếp tục tập luyện đi. Không chịu nổi a, không chịu nổi, thật là, cô cần rửa mắt, điệu bộ lão quản gia kia trông quá đau mắt rồi. Bảo Nhi vừa đi vừa nhìn chằm chằm Tịch Nhan gặm cà rốt.
Tịch Nhan ưu nhã ngồi xem náo nhiệt, lại thấy cô bé kia thâm tình nhìn mình chằm chằm, trong nháy mắt cảm thấy thân thể có chút cứng ngắc, mặc dù hắn vốn là cứng ngắc, thế nhưng loại cảm giác cứng ngắc này với sự cứng ngắc của hắn không giống nhau, hình như là trong lòng cứng ngắc.
Lão quản gia không phát hiện ra bầu không khí kỳ quái trong đại sảnh này, vẫn chưa thỏa mãn khoe khoang bản lĩnh bước đi uốn éo của hắn.
Abe không cẩn thận liếc mắt nhìn, lập tức nghiêng đầu, bởi vì động tác quá lớn, bị trật khớp cổ. . . . . .
"Cháu nói, trong chúng ta ai đẹp trai hơn?" Lão quản gia chỉ vào áp-phích Châu Nhuận Phát sau đó chỉ chỉ chính mình, hỏ