Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341497

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.

ng nghiêm ngồi ở trước bàn ăn, chờ đợi loại mì này đã lâu.
Lão quản gia lông mày nhướn cao khoe khoang: "Đây không phải là một bát mì bình thường, đây là một bát mì do một thiếu nữ xinh đẹp tao nhã nhất thế giới dùng tình cảm tha thiết để làm ra!"
Abe mặt mờ mịt, sau một lúc lâu bừng tỉnh hiểu ra, nhìn về phía phòng bếp, không nhịn được trái tim nhỏ run rẩy, cô bé này thật là đáng thương. . . . . . Thật may là có cô tới, nếu không phải là cô, lão quản gia có thể sẽ hành hạ mình như vậy hay không? Bị hành hạ như vậy, nói không chừng hắn sẽ chạy trốn đi tin Christ. . . . . .
Tịch Nhan khuôn mặt co quắp, không biết là đang chờ ăn mì hay là vẫn đang suy nghĩ tới muốn đi vào nhìn cô bé kia một chút nghe nói cô trang điểm trông rất xinh đẹp.
Trong phòng bếp, Bảo Nhi mang giày cao gót, mặc một bộ lễ phục màu đỏ hở eo lộ vai, tay trái rất nhuần nhuyễn cầm một nắm bột mì, tay phải cầm dao một trước một sau qua lại giữa nắm bột mì.
Trong nồi nước đang sôi ùng ục . . . . . .
Nước sôi muốn tràn ra ngoài rồi, Bảo Nhi nóng nảy muốn đổ thêm nước lạnh, nhưng chân váy hơi hẹp, lau! Cố bước đại, thiếu chút nữa khiến mình trượt chân té ngã, Bảo Nhi càng gấp gáp, thuận tay cầm một con dao, hướng về phía chân váy rạch một đường, hoàn mỹ một chiếc váy cực ngắn liền xuất hiện rồi, cô chạy tới chạy lui, thêm nước, cho mì, nấu canh, giày cao gót rắc rắc một tiếng, cùng gãy luôn rồi.
Thật là buồn bực, càng gấp gáp càng loạn, Bảo Nhi không nhịn được dùng tay dính đầy bột mì vuốt vuốt đầu, vì vậy trâm cài đầu không cẩn thận rơi vào trong nồi rồi. . . . . .
Luống cuống tay chân, long trời lở đất, trong phòng bếp khói mù lượn lờ, trên mặt Bảo Nhi phấn trang điểm đã bết lại thành từng mảng từng mảng rồi, lông mi được mascara thật dài đen nhánh bị hơi nóng làm chảy ra, Bảo Nhi không thoải mái dụi mắt, vì vậy trở hành hai con mắt gấu mèo 0.0 thật là lớn.
Vừa lăn lộn vừa phấn đấu.
Một loại mì rốt cuộc cũng ra lò.
Lão quản gia vẫn còn đang khoe khoang ở phòng khách: "Một người ăn mặc tinh xảo, hành động thục nữ, làm ra một loại mì nhất định là giống như âm phù một dạng, tràn đầy tình cảm, tràn đầy hương vị, loại mì do một người có phong cách quý tộc làm ra tuyệt đối sẽ rất khác so với người thường, Ba Lạp Ba Lạp. . . . . ."
Chợt hắn cảm thấy phòng khách quá mức an tĩnh, theo ánh mắt Tiểu Tịch và tên nhóc mập mạp, lão quản gia quay đầu lại, lần này. . . . . .
Lão quản gia hoảng sợ cổ cứng ngắc. . . . . . Ai nha mẹ ơi, này đầu tổ quạ, mắt thâm quầng, váy rách, mặt lem nhem đây là cái dạng người gì?
Bảo Nhi thấy ba người nhìn mình chằm chằm, nở một nụ cười thật to: "Mì ngon lắm, ăn đi."
Quản gia ưu nhã lập tức đứng lên: "Không chịu nổi quá buồn nôn, ta đi trước.
Abe cũng cảm thấy người trước mặt này so với người sói còn đáng sợ hơn, theo sát nói: "Tôi đi chăm sóc Lúc gia gia."
Bảo Nhi không hiểu: "Sao lại đều đi như vậy ?"
Tịch Nhan nhìn lại người trước mặt, một cô gái toàn thân nhếch nhác, nhìn lại một chút bát mì đen sì sì cô đang bê trên tay, ho khan một tiếng nói: "Ăn mì."
Vì vậy trong đại sảnh, một thiếu niên tuyệt thế cùng một cô bé dáng dấp không rõ cùng nhau ngồi ăn mì, nhưng lại hài hòa lạ thường. . . . .



Hoa đào nở


Đi học.
Bị lão quản gia hành hạ suốt một kỳ nghỉ hè, sau khi Bảo Nhi làm thất bại món mì đặc biệt trong thời gian ngắn không thể nào được thăng lên làm phụ tá quản gia, nên cũng không thể nào có tăng lương. Nhưng mà cũng đủ rồi, quá đủ rồi cô đã bắt đầu năm học mới, rốt cuộc không cần đối mặt lão đầu kia cả ngày lẫn đêm rồi.
Bảo Nhi sáng sớm mặc đồng phục học sinh tinh thần phấn chấn chuẩn bị đi đến trường học, thì bị lão quản gia gắt gao kéo lại: "Ăn điểm tâm, nhất định phải ăn xong bữa ăn sáng đã, không ăn bữa sáng sẽ không tốt đối với thân thể, thân thể không tốt liền không báo tên được, không báo tên được thì không thể đi học. . . . . . Ba Lạp Ba Lạp. . . . . ."
Lão quản gia càng nói càng lan man, Bảo Nhi một đầu đầy vạch đen, ngoan ngoãn trở lại ăn sáng, lão quản gia vui vẻ làm bộ mặt từ ái nhìn cô.
Ăn xong, cô muốn đi học, lại bị lão quản gia kéo: "Chuẩn bị cho cháu một chút điểm tâm, trong giờ học đói bụng thì ăn, chớ để đói mà gầy người đi, người quá gầy cũng không tốt, thân thể không tốt liền không báo được tên. . . . . . Ba Lạp Ba Lạp. . . . . ."
Trả lời lão quản gia thích càu nhàu là Bảo Nhi đi xe xiêu xiêu vẹo vẹo suốt con đường đến trường.
Đến trường học.
Lạc Bình An mặc đồng phục học sinh màu trắng cười nhe răng chờ Bảo Nhi ở cổng trường học.
"Ở chỗ này." Bảo Nhi thấy Bình An, rất cao hứng vẫy vẫy cánh tay hô.
Bình An đã lâu không gặp Bảo Nhi, mặt lập tức đỏ lên, dường như Bảo Nhi lại xinh đẹp hơn.
Bảo Nhi không có chú ý sự thẹn thùng của Bình An, chỉ cho là hắn đứng ở dưới ánh mặt trời nên khuôn mặt mới ửng hồng, trông thật đáng yêu.
"Mau, tới giúp một tay." Vừa lúc có trợ thủ, hai người cùng khiêng một túi gì đó.
"Bên trong là cái gì vậy?" Bình An tò mò hỏi.<


XtGem Forum catalog