Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341489

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1489 lượt.

một chút nữa thôi."
Không có tiếng trả lời, chỉ thấy Tịch Nhan vóc người cao lớn xách theo một tên mập mạp ước chừng hơn hai trăm cân, hết sức ưu nhã bước dọc theo cầu thang đi lên, mặc cho Abe ra sức giãy giụa khiến đầu và chân mình liên tục bị đập vào tường cùng cầu thang cũng không thể làm khó hắn chút nào.
Đem Abe ném vào phòng, Tịch Nhan trở lại phòng của mình.
Nhìn căn phòng lớn đột nhiên lại có cảm giác rộng rãi đến mức dư thừa.
Tịch Nhan theo thói quen mặc nguyên quần áo nằm xuống, chợt nhớ tới lời nói của cô bé kia, hắn ngồi dậy. Cởi giầy, tất, đem tây trang và áo khoác cũng cởi ra, nằm xuống.
Giường rất mềm, hắn có thể cảm nhận được cái chăn như dính sát vào chân của hắn, thân thể của hắn.
Hắn nhắm mắt lại, hừ cô bé kia đêm đó có hát một bài hát, lúc cô hát cũng không có nhạc đệm, nên Tịch Nhan cũng hát không cần nhạc đệm, tuy nhiên cô đang hát dở thì đã lăn ra ngủ mất rồi.
Tịch Nhan nằm mơ. Ma cà rồng mà cũng nằm mơ sao? Người khác thì không biết, nhưng Tịch Nhan từ trước tới giờ chưa từng nằm mơ, thế nhưng lần đầu tiên trong đời hắn nằm mơ, hắn cũng không nhớ rõ mình nằm mơ như thế nào, chỉ cảm thấy rất ấm áp, rất thoải mái, tỉnh lại, mở mắt, Tịch Nhan phát hiện mình □ ươn ướt. . . . . .
Hắn hoảng sợ, tối ngày hôm qua mình mới nhìn qua sách cái gì mà sự nguyên thủy của con người, có nói giống đực vào thời kỳ thiếu niên sẽ có lúc xuất tinh trong mơ, tựa hồ là có xảy ra quan hệ cùng giống cái ở trong mộng, sẽ tạo thành tình huống như thế.
Đáng chết, trong mộng hắn có quan hệ với giống cái? Một con dơi sao? Hắn hoàn toàn không nhớ, chỉ nhớ rõ thật ấm áp rất thoải mái, toàn thân đều bị bao phủ, giống như là cảnh tượng ngày đó bị cô bé kia ôm vậy. . . . . . Nghĩ tới đây, toàn thân Tịch Nhan có cảm giác như bị điện giật chợt run rẩy.
Tịch Nhan nằm ở trên giường, hoàn toàn không hiểu mình bị làm sao rồi? Chẳng lẽ lại bị bệnh? Nhất định là bị bệnh.
Tịch Nhan cho là mình bị bệnh, vì vậy chưa đi xử lý lão quản gia phiền phức.
Lão quản gia xuân phong hả hê trở về biệt thự, xem ra lão học khiêu vũ cùng bà Vương nhảy rất có thành quả.
Sáng thứ hai, Bảo Nhi đến trường học.
Cô giáo cho Bảo Nhi biết cô được chọn vào đội phục vụ trong một buổi tiệc của trường, vì sắp tới trường học sẽ tổ chức một buổi đấu giá từ thiện, đến lúc đó sẽ có rất nhiều người có danh tiếng, cùng cựu học sinh của trường cũng sẽ tới tham gia.
. . . . . .
Bảo Nhi không hề từ chối, người khác muốn đi là bởi vì đến lúc đó có thể thấyđược rất nhiều người có danh tiếng trong xã hội thượng lưu, nhưng cái Bảo Nhi coi trọng chính là tiền công rất cao, đây là một cơ hội làm thêm rất tốt.
Đào Thi Thi đi theo mẹ tới tham gia buổi đấu giá.
Ngày hôm nay có rất nhiều khách mời là người có danh tiếng trong giới thượng lưu, tụ tập rất đông đủ.
Đào Thi Thi tâm tâm niệm niệm chờ tới lúc Đào Bảo Nhi bị bêu xấu, nhưng khi nhìn thấy Bảo Nhi mặc bộ đồng phục màu xanh đơn giản kết hợp với chiếc quần lụa mỏng của đội phục vụ trong bữa tiệc cũng vô cùng xinh đẹp, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy Bảo Nhi thật nổi bật, trong lòng Đào Thi Thi cảm thấy rất không thoải mái.
Đào Thi Thi cố ý bưng thức uống định giả bộ không cẩn thận trượt chân ngã nhào vào người Bảo Nhi.
Bảo Nhi cười híp mắt, vô cùng linh hoạt tránh được, khiến Đào Thi Thi đem thức uống đổ hết lên người của một vị khách đứng gần đấy, kết quả Đào Thi Thi lại cãi vã với người khách đó gây huyên náo một góc của buổi tiệc.
Mà Đào Bảo Nhi nở nụ cười, chuồn êm khỏi nơi lôn xộn đó.
Cũng rất nhiều người chú ý tới cô bé rất biết lễ nghi này, lại biết được cô bé là học sinh của trường Nam Trung, càng thêm tò mò muốn biết đây là con cái nhà ai mà vừa xinh đẹp lại vừa có khí chất hơn người như thế.
Một phu nhân nhìn thấy Tô Cầm, nhiệt tình hỏi: "Đào phu nhân, bà là một trong những vị chủ tịch của trường Nam Trung, bà có biết cô bé kia hay không, chính là cái cô bé tóc ngắn kia kìa, không biệt là con gái của đại gia tộc nào, khí chất kia quả thực là quá ưu nhã rồi."
Tô Cầm ngượng ngùng không biết trả lời làm sao.
Mà Đào Khánh Hoa ở một bên nghe cũng rất lúng túng, nhưng lại có một chút vui sướng.
Rất nhiều thanh niên anh tuấn tài giỏi rối rít tới mời Bảo Nhi khiêu vũ, Bảo Nhi cũng đều cự tuyệt.
Mặc dù là cự tuyệt, nhưng là suốt một kỳ nghỉ hè cô cũng bị ảnh hưởng rất nhiều từ lão quản gia động kinh nào đó, nên sức kiềm chế cũng hết sức mạnh mẽ, mặc kệ trong lòng nổi điên tới mức nào, trên mặt vẫn không hề để lộ chút nào, từ lời nói tới cử chỉ không thể nào bắt bẻ ở điểm gì .
Những người kia tuy là bị cự tuyệt, nhưng thấy được sự ưu nhã của Bảo Nhi, cùng với cử chỉ hành động rất đúng lễ nghi của cô càng thêm khẳng định cô là con gái của một gia tộc lớn, nên chuyện mình bị cựu tuyệt là bình thường, tất cả mọi người vẫn đều vui vẻ.
Tô Cầm nhìn càng tức giận, tiếp tục như vậy không được, nhất định phải làm cho Đào Bảo Nhi bị bêu xấu ở trước mặt mọi người, đem danh tiếng của cô làm cho ô uế mới được.
Tô Cầm vẫn nở nụ cười dịu d