Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341705

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1705 lượt.

đạo diễn nên tán dương binh lính có chiến công hiển hách, dù không phải người của quân khu mình, cũng không nên biểu hiện sự không thích rõ ràng như thế.
"Tôi nói xong, lão Từ, ông đến nói đôi câu."
Phó Tư Lệnh Từ ho khan hai tiếng, "Tôi nói đôi câu. . . ."
Tất cả mọi người rửa tay lắng nghe. Mà Hạ Sơ, ôm trái tim nhỏ đập thình thịch, thấy các vị lãnh đạo không chú ý đến cô liền chạy khỏi lều.
Trời tối, bầu trời bên ngoài đầy sao sáng, trong thành phố không thể nào có được. Nửa tháng mà Hạ Sơ ở bệnh viện vùng chiến, mỗi buổi tối đều ra ngoài nằm vật xuống trên sân cỏ ngắm những vì sao, nhìn một chút liền thiêm thiếp. Gió đầu thu thổi rất thoải mái, gió nhẹ nhàng quất vào mặt, gánh nặng trong lòng cũng tan thành mây khói.
Hạ Sơ tìm một khối đất trống, để hộp thuốc xuống, ngồi trên đất. Một thượng úy nhỏ như nàng mà phải ở trong bộ đạo diễn có đầy các tướng quân, thà ra ngoài ngắm cảnh đêm còn hơn ! ! ! Tướng quân Đại tá anh hùng chiến đấu gì, đều vứt ở một bên.
Gió đêm thổi bay tóc cô, quét qua khiến gò má hơi ngứa, nhắm mắt lại tỉ mỉ cảm thụ, từ từ, bắt đầu muốn ngủ. . . .
Bên cạnh có thanh âm khác thường. Hạ Sơ nghiêng lỗ tai nghe, là tiếng bước chân, càng ngày càng gần. Hạ Sơ mở mắt, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy đôi con ngươi tối tăm. Ánh mắt của anh thật là đẹp, nhờ vào ánh đèn sáng ngời từ đại doanh, có thể nhìn thấy mình rõ ràng cái bóng của mình ở trong tròng mắt đen của anh. Ánh mắt của anh cách mình, thật gần. . . .
Gần? OMG
Hạ Sơ đẩy Lương Mục Trạch ra. Đặc biệt lo lắng nhìn lều chính, không có ai!
Anh vốn không dễ ngã, dù Hạ Sơ dùng sức hơn, cũng không thể đẩy ngã quan quân đặc chủng đầy cơ bắp như anh té lên đất. Nhưng anh lại ngã, tẻ ở chỗ cách cô hai thước, cái mông chạm đất trước.
"Không có sao chứ?" Hạ Sơ hỏi. Mặt của cô đỏ lên trong dự đoán. Hơn một tháng không gặp, anh gầy không ít. Nhất định là mỗi ngày đi lại trong núi rừng, không nghỉ ngơi tốt, lại không có biện pháp ăn cơm thật ngon, hành quân tác chiến tránh né điều tra chẳng phân biệt được ngày đêm.
"Không có việc gì." Lương Mục Trạch lắc đầu, ngồi dưới đất không dậy, "Đi theo bệnh viện tới?"
"Ừ." Hạ Sơ cúi đầu, kéo cây cỏ nhỏ đáng thương trên đấy, nhổ hết một cây lại một cây! ! !
"Đã quen thuộc chưa? Quen chỗ chim không ị phân gà không đẻ trứng này chưa?"
"Đã quen, tôi không có yếu ớt mà!" Hạ Sơ ngưỡng mặt lên, không phục nói, nhưng khi nhìn thấy gương mặt anh tuấn của Lương Mục Trạch, mặt của cô lại càng đỏ hơn.
"Hạ Sơ."
"Hả?" tim của Hạ Sơ nhảy loạn thình thịch, nhảy không chịu khống chế, anh sẽ nói cho cô biết cái gì?
"Phó Tư Lệnh Hạ. . . ."
Hạ Sơ cho rằng, anh muốn hỏi, cô và Phó Tư Lệnh Hạ có quan hệ thế nào, không có nói gì tiếp, chờ anh nói.
"Tìm em."
"Cái gì?" Hạ Sơ ngơ ngác.
Lương Mục Trạch nhếch miệng, "Phải nói, ba em đang tìm em."
Hạ Sơ "Vụt" nhảy lên, lúc này chỉ có hận ý thật sâu đối với Lương Mục Trạch! ! ! "Lần sau anh có thể nói trước trọng điểm không."
Lương Mục Trạch chống đất mặt đứng lên, vô tội nói, "Tôi vốn muốn nói, nhưng em đẩy tôi, nên tôi quên mất."
Lời của anh nói như chuyện đương nhiên, nhưng Hạ Sơ không tin chút nào! Đầu óc anh như ra đa, có thể quên một câu nói sao? Anh cố ý. Hạ Sơ không muốn tốn thời gian với anh nữa, xách hộp thuốc lên đi trở về ngay. Quả nhiên, lúc này Hạ tướng quân đã đứng bên ngoài lều. Không khí chung quanh anh như muốn đông cứng, Hạ Sơ cảm thấy chuyện đã sớm ra ngoài phạm vi dự đoán của mẹ già.






"Ba, họp xong rồi hả ?"
"Đi đâu vậy?" Nói thì nói với Hạ Sơ, nhưng nhìn thì lại nhìn người sau lưng cô, thái độ vừa nhìn đã biết không thích.
"Không có việc gì để làm, nên ra ngoài đếm sao thôi."
"Hả? Đếm được bao nhiêu?"
"Ha ha, ba, ngài thật là càng ngày càng đáng yêu, thật trẻ con, ngài đang nói chính mình à?" Hạ Sơ nhìn trái phải không có người khác, cứ vui vẻ ha ha nói giỡn.
"Không vì cái gì, tóm lại, dọn."
"Sếp, tôi có thể nói một câu không?" Lương Mục Trạch bị lơ là mặc kệ chậm rãi mở miệng. Hạ Sơ hi vọng, anh sẽ giúp mình.
"Nói."
"Tôi quanh năm suốt tháng đều ở trong trại lính, nghỉ phép thì trở về Bắc Kinh, tôi rất ít ở căn nhà đó, rất thường để trống, cho Hạ Sơ ở cũng không sao. Hơn nữa, Hạ Sơ là một cô gái, thuê nhà không an toàn. Ngài cũng biết, trị an ở thành G không tốt lắm. . . ."
Câu nói sau cùng, đâm trúng chỗ đau trong lòng Hạ tướng quân. Ông đương nhiên không muốn con gái mình gặp nguy hiểm.
"Mua nhà, ngày mai ba tìm người ngay."
Hạ Sơ xoa xoa áo choàng trắng của mình, cúi đầu, thanh âm rất nhỏ, nhưng xác định có thể khiến Hạ tướng quân nghe. "Là chính ngài nói, tấm vé máy bay tới đây là phúc lợi cuối cùng của con."
Hạ tướng quân lại bị phản một quân, nhưng ông tức giận, mắt trừng to như bò. Thật lâu mới nghĩ ra lời đáp, "Nhà này thì không phải là quyền lợi?"
"Đó là mẹ con cho, không phải ngài cho."
"Của bà ấy cũng là của ba!" Hạ tướng quân không cho cự tuyệt.
Lương Mục Trạch biết,