Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341708

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.

lúc này nếu như mình giúp đỡ Hạ Sơ nói gì, nhất định sẽ khiến Hạ tướng quân càng muốn Hạ Sơ chuyển ra, nên không lên tiếng nữa, đứng ở một bên nghe hai người lý luận. Hạ Sơ vẫn cúi đầu, đôi tay không biết đang loay hoay cái gì, Hạ tướng quân nói một câu, cô cũng không gấp không chậm trả lời một câu, không nóng nảy cũng không tức giận, thanh âm không lớn, ngược lại khiến Hạ tướng quân tức giận quá mức. Lương Mục Trạch nhìn dáng vẻ của cô, không tự chủ buồn cười. Cũng may, anh là người giỏi khống chế tâm tình và vẻ mặt, nếu không tuyệt đối lại rước họa vào thân.
"Nghiêm khắc nói, không phải của ai cả. Ba, ngài biết cô Mộc mà?" Hạ Sơ nâng khuôn mặt tươi cười, thận trọng nói.
"Ừ." Hạ tướng quân tức giận hừ một tiếng.
"Nhà này, là cô Mộc cho con mượn, cô ấy nói con có thể ở thoải mái. Vừa rồi ngài cũng nghe, trị an ở thành G không tốt, buổi tối hay ban ngày đều không an toàn, vào nhà ăn cướp cũng có."
Hạ tướng quân không nói lời nào, Hạ Sơ biết ông đã bắt đầu hơi dao động.
Hạ Sơ len lén nháy mắt với Lương Mục Trạch, bảo anh giúp mình nói chuyện, ánh mắt thâm thúy của Lương Mục Trạch nhìn cô, lại không nói gì. Hạ Sơ hơi gấp, thời cơ tốt như vậy mà không nhân cơ hội đốt đuốc, thì chờ lúc nào nữa đây.
"Sếp, tôi biết rõ ngài đang lo lắng cái gì. Ngài yên tâm, tôi và Hạ Sơ là người của hai thế giới."
"Tại sao tôi phải tin cậu?"
"Nếu ngài không tin tôi, vậy tôi nói gì cũng vô dụng." Đôi môi Lương Mục Trạch hơi cong, trên mặt mang biểu tình chắc chắn.
Hạ tướng quân như có điều suy nghĩ nhìn Lương Mục Trạch, làm như đang cân nhắc cái gì. Thật lâu sau, hít sâu một cái, "Đổng Chí Cương."
"Đến." Đổng đại đội trưởng đang len lén chú ý bên này ở chỗ không xa, nghe liên trưởng cũ gọi tên anh, vội vàng chạy tới, một giây cũng không trễ.
"Đưa Hạ Sơ trở về bệnh viện."
"Vậy sếp thì sao?"
"Không cần phải để ý đến tôi." Nói xong, xoay người chui vào lều.
Hạ Sơ xoay người đi tới chiếc xe bên cạnh, không có nhìn Lương Mục Trạch, cũng không nói câu nào với anh.
Xe vẫn lắc lư như trước, nhưng một chút lắc lư này đã không còn uy hiếp gì với Hạ Sơ. Hiện tại trong lòng cô chỉ còn có câu nói kia.
"Tôi và Hạ Sơ là người của hai thế giới."
Người của hai thế giới. Có ý tứ gì?
Ý tứ đúng là, không có chung đề tài, không có chung sở thích, không có cách nào hòa bình, nói cũng lười phải nói.
Hạ Sơ đau lòng, rất đau lòng, thậm chí lúc đi không có nói hẹn gặp lại với ba mình. Cô rốt cuộc phải thừa nhận, mình thật sự thích Lương Mục Trạch. Nhưng lại là sau khi anh nói câu "Tôi và Hạ Sơ là người của hai thế giới". Biểu tình của anh lúc nói những lời này làm Hạ Sơ rất đau lòng.
Sự quan tâm mà cô nhận được, đều là hồi báo cho những gì cô đã bỏ ra trước đó, cô lại còn ôm ý nghĩ, cảm thấy Lương Mục Trạch hơi thích cô, cô suy nghĩ một chút cũng cảm thấy mình quá buồn cười, khó trách "Bọn họ là người của hai thế giới." Nhìn nhận tình cảm khác nhau, nhìn nhận thế giới cũng khác nhau, ngay cả năng lực lý giải cũng chênh lệch khá xa. Sự biểu đạt của anh lại làm cô hiểu lầm. Khiến cô suy nghĩ nhiều, khiến cô cảm động, lại khiến cô lo lắng cho anh, nhớ nhung anh.
Có phải anh vì ứng phó Hạ tướng quân mà cố ý nói như vậy? Ý nghĩ này lập tức bị Hạ Sơ bỏ đi. Làm sao có thể! ! ! Lời nói của quân nhân, ăn sâu bám rễ, nói một không hai, nếu anh dám nói ra khỏi miệng, thì không có bất kỳ cách nào thương lượng lại. Cho nên ba mình mới có thể dễ dàng tha thứ việc cô ở tiếp. Lui vạn bước nói, dù anh nói không phải thật, thì cũng khiến Hạ Sơ rất tức giận rất thất vọng.
Muốn ở tiếp? Tuyệt đối không! Hạ Sơ thật muốn về thành G liền dọn ra ngay, từ nay tạm biệt với anh luôn.
Người pha sữa nóng cho cô, người chăm sóc Nhị Miêu cho cô, người cắt dưa hấu cho cô, người nghe cô tâm sự, người bởi vì cô bị thương mà tức giận, người đã nói "Cô bị thương, ở một mình tôi không yên lòng", người chăm sóc cuộc sống của cô quan tâm cô, người nói chúng tôi là người của hai thế giới.
Hạ Sơ nghĩ tới cơ hội ở chung ít đến thương cảm trong mấy tháng qua, vậy mà mình lại không cẩn thận mất tim, còn mất tim cho một người không có tim, nước mắt liền bắt đầu không chịu khống chế, chảy rào rào.
Không muốn bị người khác thấy, cho nên không dám lau nước mắt quá mức rõ ràng.
Xe đưa Hạ Sơ về bệnh viện. Hạ Sơ hơi cúi đầu, nói hẹn gặp lại với Đổng Chí Cương, Lý Chính Ủy. Xe tiếp tục đi về phía trước, từ hai vị lãnh dạo tối cao của đại đội đặc chủng luôn yên lặng sua khi đi ra bộ đạo diễn đã chứa đầy dấu chấm hỏi trong bụng.
"Chuyện hôm nay anh thấy thế nào?" Lý Chính Ủy hỏi.
"Có vấn đề." Đổng đại đội trưởng cũng xuất thân từ lính đặc biệt, có sự nhạy cảm hơn hẳn người thường.
Lý Chính Ủy nói: "Lương Mục Trạch."
"Với Hạ Sơ." Hai người cực kỳ ăn ý.
"Nhìn thấy không, vừa rồi Hạ Sơ sắc mặt không đúng." Lý Chính Ủy nhắc nhở.
Đổng Chí Cương nhếch khóe miệng nói: "Vừa rồi ở bộ đạo diễn, không thấy sao? Liên Trưởng cũ như hận không thể ăn Lương Mục Trạch, nhất định là tiểu tử kia coi trọng bảo bối của người ta, hơn nữa


Disneyland 1972 Love the old s