Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341581

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1581 lượt.

lúc đục khoét nền tảng thì quá dùng sức nên bị phát hiện rồi."
"Không nhìn ra, băng sơn nổi danh nhất quân khu G cũng có một ngày hòa tan, ha ha." Lý Chính Ủy gật đầu cười, tiếp đó lại than thở cảm khái, "Ai, quân nhân đặc chủng tìm cô dâu không dễ dàng, tìm cô dâu hiền lại càng không dễ dàng, Hạ Sơ là cô gái rất tốt. Có thể nhìn trúng Lương Mục Trạch, là may mắn của cậu ta."
"Rất may mắn, nhưng, cửa ải của người cha vợ này không phải tùy tùy tiện tiện là có thể qua. Biết tại sao Hạ Sơ vẫn giấu thân phận của mình không?"
Lý Chính Ủy lắc đầu, rồi sau đó lại cảm thấy không đúng, "Tôi nói lão Đổng, anh sớm biết Hạ Sơ là con gái của Phó Tư Lệnh Hạ? Tại sao không nói với tôi?"
"Sớm biết hồi nào, tôi cũng mới vừa biết. Dạo này bận diễn tập, nào có thời gian hàn huyên với cậu về việc này."
"Được rồi nói tiếp, chuyện gì xảy ra?"
Đổng Chí Cương cố ý hắng giọng, "Hạ Sơ tốt nghiệp muốn rời khỏi quân khu N, chưa thương lượng với ba cô đã tự chọn địa điểm thực tập, giáo sư trong trường cho rằng liên trưởng đã đồng ý, cũng không dám không theo. Kết quả lúc thông báo chỗ cô đến thực tập, trong nhà liền xoay chuyển. Sau đó cha con hai người từ tháng sáu đến giờ. . . ." Đổng Chí Cương cau mày tính thời gian, "Bốn năm tháng cũng chưa nói chuyện."
"A, thật không có nhìn ra, Phó Tư Lệnh Hạ không nỡ bỏ con gái như thế."
"Đúng vậy, cậu nói xem ông ấy thật vất vả mới tiếp nhận thực tế, bỗng nhiên lại có một người nhảy ra muốn đào vườn sau nhà ông ấy, ông ấy đương nhiên không muốn tiếp nhận, không cầm súng bắn cậu ấy đã tốt rồi."
"Anh nói, hai người bọn họ sao lại. . . ." Lý Chính Ủy không nghĩ ra một từ tốt để hình dung loại quan hệ này, tương tự với dụ dỗ.
Đổng đại đội trưởng cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, ban đầu Hạ Sơ bị thương ở tại nhà Lương Mục Trạch nhà, anh đã cảm thấy có vấn đề, nhưng đến bây giờ cũng chưa rõ ràng, chuyện này xảy ra thế nào. Chẳng lẽ trong lúc học bổ túc? Phải tra, phải điều tra kỹ. Đổng đại đội trưởng quyết định, trở về phải thẩm vấn Lương Mục Trạch.
Phân tổ nhỏ của đặc chủng Lam Quân bị bắt, diễn tập cũng chuẩn bị kết thúc. Lam Quân là bên thắng, thu quân hồi triều. Lương Mục Trạch không đến doanh tù binh, trực tiếp bị kéo về quân khu của mình tiến hành nghỉ ngơi và hồi phục. Trong suốt thời gian diễn tập, mệt mỏi nhất chính là 20 người này.
Khi các thành viên đội đột kích trở về quân khu, nhìn thấy nước như nhìn thấy cha ruột , nhìn thấy giường thì như mẹ ruột, hận không thể ôm giường khóc rống một phen.
Quả là rất mệt mỏi, nhưng Lương Mục Trạch lại không ngủ được.
Lúc Hạ Sơ đi, vẻ mặt ảm đạm, bóng lưng tiêu điều, gió thổi áo choàng bay phất phới, làm như muốn thổi ngã cô. Cô vốn rất gầy, nhưng hôm nay nhìn bóng lưng lại như gầy hơn. Cô ấy vốn có tính thích hưởng thụ, trong lúc diễn tập khẳng định rất không thích ứng, thức ăn khẳng định không hợp khẩu vị. Không biết cô có len lén giấu một ít đồ ăn vặt không? Nhưng hình như, cô không có thói quen ăn đồ ăn vặt.
Trằn trọc trở mình thật lâu, Lương Mục Trạch quyết định, trời sáng phải đến bệnh viện. Anh ngã bệnh bị thương, muốn đi xem bệnh.
"Thương? Bị thương chỗ nào?" Lương Mục Trạch đi nhờ người, bị câu nói đầu tiên của Đổng đại đội trưởng chận trở lại.
"Chỗ nào cũng bị thương."
"Tôi xem một chút."
Lương Mục Trạch nhìn Đổng đại đội trưởng, nín nửa ngày sau mới nói, "Nội thương."
Đổng Chí Cương chỉ Lương Mục Trạch, chỉ thật lâu, mới cắn răng nghiến lợi nói: "Tôi biết ngay tiểu tử cậu nhịn đến bệnh, không đến bệnh viện tuyệt đối không yên lòng. Nói đi, xảy ra chuyện gì với Hạ Sơ, thẳng thắn giao phó."
"Không có chuyện gì cả."
"Vậy hai người?"
"Tự nhiên phát triển."
"Sau đó?"
"Tự nhiên phát triển."
Đổng Chí Cương đè ép lửa giận, liều mạng khiến mình trấn định, "Phát triển xong thì sao?"
"Hết rồi."
Đổng Chí Cương nắm lên xấp tài liệu trên bàn lên chọi Lương Mục Trạch, "Cút đi! Đừng để lão tử nhìn thấy cậu."
Lương Mục Trạch không tránh né, bình tĩnh khom lưng nhặt tài liệu lên đặt lại chỗ cũ, đi tới cửa lại nghiêng đầu nói: "Anh có đi ra ngoài không? Cho tôi mượn xe dùng một lát."
Đổng Chí Cương híp mắt, khinh bỉ hỏi: "Không phải cậu bị thương sao?"
Lương Mục Trạch nhún vai một cái, "Không phải anh đã biết là giả bộ sao, so đo như vậy làm gì?"
"Biến, cút xa xa ."
Buổi sáng Hạ Sơ xuất hiện với cặp mắt như hột đào, dùng nước đá rửa mặt, cầm khăn lông băng đắp nửa ngày, mới bớt sưng một chút. Rũ bả vai đi ra ngoài, các bác sĩ nhìn thấy đều hỏi cô vì sao, cô chỉ có thể lắc đầu, nói không có chuyện gì. Loại chuyện mất mặt này cô không muốn tuyên dương khắp nơi.
Lương Mục Trạch lái xe đến cửa bệnh viện, xuống xe chạy hai bước lại vội vàng thả chậm tốc độ, đi vào bệnh viện, phát hiện không ai để ý anh, hắng giọng khụ hai tiếng, vẫn không có ai để ý đến anh. Dứt khoát đứng ở trong bệnh viện hô to: "Bác sĩ, tôi bị bệnh."
Ánh mắt quét qua chung quanh, các bác sĩ y tá chui ra từ những cái lều khác nhau, nhưng không có Hạ Sơ.
Một bác sĩ già nhìn như lãnh đạo đi


Polly po-cket