Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341584

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1584 lượt.

kệ tôi, dù sao, chúng ta là người của hai thế giới."
Câu nói sau cùng, đã không cẩn thận tiết lộ tiếng lòng của cô.
Lương Mục Trạch khom người, mặc kệ chung quanh có người đang nhìn, kéo gần lại cự ly giữa bọn họ, khí nóng từ miệng lúc nói cũng có thể phun lên mặt của đối phương. Anh nói: "Trên thế giới này, có nhiều người tốt, nhưng người xấu cũng không ít."
"Bị gạt tôi cũng vui lòng." Hạ Sơ cắn răng nghiến lợi nói, nâng đùi phải lên, hung hăng đạp lên bụng anh một cái, nghiễm nhiên đã không phải là Hạ Sơ cả đi đường cũng không thể lúc hai tháng trước rồi.
Lực độ và cách đá của cô, không tạo được bất cứ thương tổn gì cho Lương Mục Trạch, nhưng anh vẫn lui ra. Đứng thẳng ngay ngắn, từ trên cao nhìn xuống Hạ Sơ, "Em không muốn dọn ra, cho nên tôi mới nói thế, em đừng để ý, tôi đi đây."
Nhìn bóng lưng Lương Mục Trạch dần dần mơ hồ, nước mắt của Hạ Sơ không nhịn được nữa, trào ra vành mắt, thật mãnh liệt. Lau cũng không kịp lau.






Lương Mục Trạch nghiêm mặt còn dài hơn mặt lừa, chạy nhanh về lại quân khu. Lúc vào cửa chiến sĩ canh gác chào anh, anh cũng không ngừng lại, đạp thẳng ga xông vào trong khu, tiếng máy xe gầm thét khiến tất cả mọi người chú ý.
Đổng Chí Cương đi ra ngoài từ căn lều lớn, nhìn thấy xe jeep quẹo qua trước mắt như một làn khói, trong lòng anh nóng lên, tức giận rồi. Vọt tới bên cạnh xe, khi Lương Mục Trạch vưà xuống xe, liền chẳng phân biệt nguyên do rống lên, "Tiểu tử cậu không có mắt hả? Xem đây là vườn sau nhà cậu hả?"
Lương Mục Trạch vòng qua anh, trực tiếp bỏ đi, trên mặt giăng đầy mây đen. Không để ý tôi? Đổng Chí Cương càng giận. Đứng tại chỗ tiếp tục nổi giận, không có cách nào, tính khí của Lương Mục Trạch còn thúi hơn anh, còn đau đầu hơn anh trước kia.
Lương Mục Trạch lấy một gói thuốc lá từ một trung đội trưởng, ngồi trên dốc bên ngoài liên tục hút thuốc lá. Trong lòng anh lúc này rối như canh hẹ. Chưa từng không hề nắm chặt tương lai như bây giờ, tất cả mọi chuyện đều chệch khỏi phạm vi mà anh có thể khống chế.
Là mình quá tự tin rồi sao? Cho tới bây giờ đều nghĩ nhất định lấy được, không có ngoại lệ.
"Có lời gì cứ nói có rắm cứ thả." giọng điệu Lương Mục Trạch rất hung, anh hiển nhiên còn chưa thoát khỏi tâm tình vừa rồi.
Lương Thiều Vũ không so đo, nói tiếp suy nghỉ của mình, "Em diễn tập thì diễn tập, đừng có diễn đến mất cả vợ."
"Anh nói cái gì đó ?" hiện tại Lương Mục Trạch đặc biệt chú ý cái từ này, anh biết, "vợ" mà Lương Thiều Vũ nói nhất định là Hạ Sơ, không thể sai.
"Xem kìa, nóng nảy chưa? Anh nói cho em, anh có tin tức chính xác từ trong, nghe không?"
"Nói."
"Sao hôm nay tính khí của em tệ vậy? Không phải phe em toàn thắng sao? Còn nghe nói tiểu tử em chiến công hiển hách, danh tiếng đã truyền tới thủ đô, ai u bác cả và ông nội mừng hết lớn, cha em cũng không mừng như hai người họ. Em nói xem sao hai chúng ta lại không đổi cha? Cha anh mà có con trai như em, khẳng định vô cùng có mặt mũi, nếu cha anh là chú út, thì đời này anh không cần làm gì cả, chỉ chờ tiền bay tới đập vào mặt thôi."
"Sao anh nói nhiều vậy? Có thể nói trọng điểm hay không?"
"Em xem em xem, gấp làm gì, anh sắp nói rồi. Ai u đánh anh làm gì? Không phải anh nói rồi sao?" Câu sau đó rõ ràng không phải nói với Lương Mục Trạch, phải là nói với người nào đó đang đứng kế.
"Nếu như Lương Mục Trạch mất vợ thì anh đền được sao? Nói điểm chính đi anh yêu." Một giọng nữ thanh thúy truyền vào trong điện thoại.
"Được rồi được rồi, nói ngay. À, Tiểu Tuyết nói rồi, em đặc biệt để ý người ta, mới trở lại từ tiền tuyến chống lũ đã nhanh chóng chạy về, còn chỉ điểm em mình pha sữa nóng cho người ta, là em ruột đó, em từng pha sữa nóng cho em gái của em chưa?"
"Có thể nói chuyện khác không?"
"Có thể! Anh em, anh chỉ đau lòng cho em." Lương Thiều Vũ ở bên kia dừng lại một lát, nói tiếp: "Có một người bạn lui tới trên phương diện làm ăn ở thành G, mấy ngày trước tới thủ đô một chuyến, biết nhiều năm, quan hệ cũng được. Anh ta chính miệng nói, anh ta nhìn trúng một cô gái, đặc biệt thích, tên là Hạ Sơ. Hạ Sơ! Anh em, không phải anh hạ thấp em, nhưng người ta có tiền hơn em, rãnh rỗi hơn em, lại bảnh bao hơn em. Ai nha sao em đánh lại người ta?"
Lúc này thanh âm không còn là dịu dàng, mà là giận dữ, "Có người làm anh vậy sao? Lại bôi nhọ em trai mình. . . ."
"Em đừng có phiền, anh đang phân tích với nó. Lương Mục Trạch?"
"Nghe rồi, anh nói." Lúc này thanh âm của Lương Mục Trạch không hề tức giận, nhưng thanh âm trầm trầm đã tuôn ra tâm tình của anh, nóng nảy! ! Đặc biệt nóng nảy! !
"Anh biết rõ tính khí khó chịu của em, có thích cũng không thích nói. Chuyện này không giống với việc em tấn công đỉnh núi, dù bị người ta chiếm cũng có thể đoạt lại. Đây chính là người, có máu có thịt, nghe Tiểu Tuyết nói, Hạ Sơ cũng rất để bụng về em, nhưng nếu như em không tranh thủ thắt chặt, thì cô ấy sẽ bỏ chạy với người khá đó, phụ nữ là phải đối xử tốt, hiểu chưa? Dù hiện tại trong lòng cô ấy