Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341566

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1566 lượt.

đội tôi tuyệt đối không tha cho cậu ta." Một thượng tá, mặt rất đen, thanh âm cũng rất lớn.
Tiếp đó mọi người ồn ào nói phải làm người nhà mẹ của Hạ Sơ. Lương Mục Trạch đứng ở phía sau cùng, Hạ Sơ đã nhìn thấy anh từ khi ở trên xe, gương mặt anh mất hứng, bây giờ sắc mặt càng thúi hơn. Mình tới mà anh ấy không vui mừng sao? Giả bộ vui mừng một chút cũng không được sao? Cũng không phải tới vì anh ấy sao, bày mặt thối cái gì? ! !
Lý Chính Ủy nhìn mặt của Hạ Sơ lúc đỏ lúc trắng, vội vàng ngăn lại: "Được rồi được rồi, đi họp đi họp, tiểu Hạ, đây là quân y Tiểu Tiết, trong khoảng thời gian này cô cứ theo cậu ta, chắc hai người đã biết nhau?"
Hạ Sơ gật đầu. Liếc trộm Lương Mục Trạch một cái, khuôn mặt vẫn thối, mắt thao tháo nhìn chằm chằm cô. Những người lãnh đạo đều đi rồi, tại chỗ chỉ còn lại ba người. Quân y nhìn trái phải xem tình thế, không nói tiếng nào xoay người rời đi.
Đổng Chí Cương đi thật xa, vừa quay đầu lại nhìn thấy Lương Mục Trạch còn đứng ở tại chỗ bất động, há mồm muốn kêu, lại bị Lý Chính Ủy ngăn lại. "Đã sắp đi, anh để cậu ấy hóng gió một chút đi, hai ngày nay mặt cậu ấy thúi như hầm cầu ấy. Cứ như ai cũng có thù với cậu ấy, lòng người cả đại đội đều bàng hoàng."
"Lão Lý, anh nên hiểu tôi, tôi không có gậy đánh uyên ương, tôi là vì tốt cho cậu ấy."
"Anh là bắt nạt kẻ yếu chứ? !"
Đổng Chí Cương nghe lập tức xù lông, hận không thể rống rách giọng nói, "Lão tử không sợ trời không sợ đất, lão tử đi ngay đứng thẳng! !" Mắt trừng to như bò, con ngươi hận không thể rách vành mắt ra.
Nhìn mọi người đi xa, trong vườn không còn bóng dáng ai, Hạ Sơ đi tới trước mặt Lương Mục Trạch, từ khi cô xuống xe đến bây giờ, anh cơ hồ vẫn không nhúc nhích.
"Anh làm sao vậy?"
"Không có việc gì." Thanh âm dứt khoát, hơi thở không yên, không phải tức giận chính là căm tức.
"Không phải em tự nguyện tới, hôm nay em đến bệnh viện mới biết phải điều tới đây, ai biết trong hồ lô đại đội trưởng của anh bán thuốc gì." Hạ Sơ cau mày, thanh âm rất mất hứng.
"Thần chí anh ta không rõ."
". . . . . ."
Lương Mục Trạch thở dài ra một hơi, hô vào cửa chính phòng y tế: "Cho tôi mượn Hạ Sơ dùng một lát!"
"Tùy trung đội Lương." Thanh âm quân y Tiết truyền tới, nhưng trong chốc lát lại vội vàng chạy đến lấy lòng cười nói: "À, đừng cho đại đội trưởng nhìn thấy, tôi không dễ báo cáo."
Lương Mục Trạch lôi kéo Hạ Sơ vòng qua phòng y tế, phòng y tế ở phía tây của đại đội, phía sau là cánh rừng, trống không chưa khai phá, là một địa phương hẹn hò tốt. Nhưng ở đại đội này, dường như không có ai có thể hẹn hò.
Đạp lá cây khô héo, phát ra thanh âm rắc rắc, trong rừng trừ tiếng động này thì không có thanh âm nào khác. Lương Mục Trạch chợt xoay người, Hạ Sơ không ngẩng đầu đụng vào cằm của anh, thật là đau.
"Anh rốt cuộc thế nào? Em không trêu chọc anh mà?" Hạ Sơ xoa trán, nhìn bộ dáng lạnh lùng của anh, cảm thấy đặc biệt uất ức.
Thần sắc Lương Mục Trạch hòa hoãn xuống, kéo tay cô đang che đầu ra nắm chặt, một cái tay khác xoa trán của cô, nhẹ nhàng xoa, dịu dàng cực. "Anh sắp phải đi."
"Đi?" Hạ Sơ giật mình, "Đi đâu?"
"Sư đoàn nhảy dù, lão Đổng điều em đến, lại điều anh đi."
"Tại sao?"
"Đừng hỏi tại sao, lúc anhkhông có mặt, chăm sóc mình thật tốt, chỉ là đại đội này không phải bệnh viện của em, không ai dám khi dễ em. Đã chia cho em một phòng, đợi lát nữa có người dẫn em đến. Đoàn nhảy dù cách đại đội không xa, có chuyện thì gọi điện thoại cho anh, anh lập tức trở lại." Anh vừa giao phó, vừa dùng sức kéo tay cô.
"Hai người, đang hát tuồng gì vậy?" Hạ Sơ mờ mịt, vô duyên vô cớ điều cô đến, cô cũng không hiểu mình là một bác sĩ ngoại khoa tim, đến đại đội đặc chủng có ích lợi gì? Cứ như trao đổi, cô tới, lại điều Lương Mục Trạch đi, rõ ràng không muốn cho hai người bọn họ ở chung, nếu không muốn tại sao điều cô tới? Chẳng lẽ. . . . "Là Bùi Du sao?"
"Không phải." Lương Mục Trạch cúi đầu, thu ngắn khoảng cách giữa mặt và mặt.
"Đừng, hiện tại không phải địa bàn của em, em sợ mất mặt." Hạ Sơ lui về phía sau, nhưng tay của anh còn ôm eo cô, cô căn bản không thể trốn.
Lương Mục Trạch nhỏ giọng, "Ở chung với anh mất mặt, hả?"
"Không phải anh phải đi sao? Em tiễn anh, đi thôi đi thôi, ừ." Hạ Sơ mới không muốn anh anh em em với anh ở đại đội đặc chủng gắn đầy camera giám sát này, ngộ nhỡ bị quay được, thật không còn mặt mũi gặp người.
Lương Mục Trạch đứng ngay ngắn, hơi nghiêng đầu nhìn lên phía trên bên phải. Trong lòng Hạ Sơ trầm xuống, chẳng lẽ. . . . Chuyển ánh mắt sang hướng của anh, nháy mắt tìm nửa ngày, cũng không hiểu anh rốt cuộc đang nhìn cái gì.
"Nhìn cái gì?"
Lương Mục Trạch nhếch khóe miệng, nhìn cành cây, "Có tin lão Đổng đang nhìn hai ta hay không?"
"Cái gì?" Hạ Sơ kinh hãi, vậy phải làm sao bây giờ? Muốn tránh thoát sự kiềm chế của anh, nhưng tay của anh vững vàng ôm eo của cô, không buông chút nào. Trên mặt tỏ vẻ hiểu rõ, cũng có khoe khoang, làm như đang gây hấn với người đang quan sát, tùy anh giày vò thế nào, chúng tôi cũng không xa rời nhau