Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341568
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1568 lượt.
, chết cũng không chia ra, xem anh có thể làm gì.
Trong phòng giám sát, Đổng Chí Cương sắp tức điên rồi, một chiến sĩ bên cạnh thật sự không nhịn được phì cười một tiếng, thanh âm đã ép tới rất nhỏ, nhưng vẫn bị Đổng Chí Cương nghe.
"Việt dã 10 con đường, chuẩn bị."
"Vâng" Vẻ mặt chiến sĩ như đưa đám, chạy ra cửa.
Mỗi sáng sớm đại đội đặc chủng đều có buổi luyện tập, chạy việt dã 20 cây số trên đường nhỏ ở giữa núi rừng, Hạ Sơ cảm thấy mình là một phần tử của đại đội, nên phải tập thể dục buổi sáng. Ngày thứ hai đến đại đội, cô chuẩn bị rời giường từ sớm. Nhưng chạy hai bước cô liền hối hận. Tốt nghiệp nửa năm qua, mỗi ngày ở bệnh viện ngồi cả ngày, không hề luyện tập, cả vận động cũng rất ít, chạy bộ đối với cô mà nói đã trở thành gánh nặng lớn. Nhưng đã nói muốn tham gia, cô tuyệt đối không thể lâm trận bỏ chạy.
Hạ Sơ chạy theo sau cùng đội ngũ, cô theo không kịp bước tiến của bọn họ, vừa gấp vừa vội, lập tức thở hồng hộc, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Cũng may, lúc đội ngũ sắp chạy, Điền Dũng đã lấy đi súng và túi đeo lưng của cô, khiến cô không còn sức nặng. Đại đội thấy cô là con gái, cũng giảm đi cự ly cho cô, chỉ có 3 cây số. Nhưng 3 cây số này, cũng đủ làm khó Hạ Sơ. Cô thật hối hận tại sao phải nhất thời mạnh miệng, hiện tại hối hận cũng không chỗ nói.
Vì thích ứng theo hoàn cảnh, Hạ Sơ cũng trở thành một bác sĩ dã chiến ở đại đội đặc chủng. Cuộc sống ở đại đội đặc chủng rất đơn giản, bệnh nhân đều là cảm sốt, nghiêm trọng một chút là huấn luyện bị thương. Nhưng lính đặc biệt đều có ý chí như sắt thép, không tới lúc không thể chịu được thì sẽ không gặp bác sĩ, bọn họ rất ít ngã bệnh, ngã bệnh cũng rất ít khi tìm bác sĩ. Cho nên, công việc của Hạ Sơ rất thanh nhàn.
Nơi này không lục đục đấu đá giống như bệnh viện, các chiến hữu chung đụng rất đơn giản, rất đơn giản cho nên rất vui vẻ. Không có người chạy đến cạnh cô nói xấu người khác, càng không cần lo lắng có người sẽ cho cô "mang giầy chật". Cuộc sống như thế, khiến Hạ Sơ rất thoải mái, nếu như không phải bởi vì đại đội đặc chủng trừ cô không còn cô gái khác, cô thật sẽ xem xét ở lại.
Hạ Sơ nhìn địa phương Lương Mục Trạch huấn luyện mỗi ngày, đi qua mỗi một tấc đất đều sẽ nghĩ, anh đã từng đi qua như thế nào? Là lạnh lùng hay là hùng hùng hổ hổ? Nhìn các chiến sĩ té bò lăn đánh, áo rằn ri đã bị nhuộm đầy nước bùn trong sân huấn luyện, lại nghĩ đến năm đó anh có phải giống thế hay không? Tiếng sung điếc tai ở sân bắn trúng, sẽ làm cô nhớ lại giữa trưa nóng ran hôm nào, anh bắn súng chính xác khiến cô rung động, anh đã để lại một dấu vết không thể phai mờ trong lòng.
"Anh mới cần phải bồi bổ nhiều, vậy mới có lợi cho anh, cường thân kiện thể nha." Hạ Sơ lại đi về, đứng ở cửa nháy nháy mắt với anh, phất tay hẹn gặp lại. Bỏ lại mình quân y Tiết nghẹn họng nhìn trân trối, hoàn toàn bị giết trong nháy mắt.
Ăn cơm tối xong, Hạ Sơ ra khỏi cửa hông về nhà. Đại đội cho cô một phòng cách phòng của Lương Mục Trạch không xa, chính giữa hai tòa lầu nhỏ. Hạ Sơ đứng ở dưới lầu nhìn quanh trong chốc lát, không có ngoài ý muốn và vui mừng, quay người đi lên lầu.
Nhị Miêu bị đói luồn lên nhảy xuống, vò đầu bứt tai, hận không thể quậy trong nhà lật trời. Hạ Sơ nhìn đau lòng vô cùng, đem thức ăn mèo cho nó, còn cắt chân giò hun khói cho nó.
"Nhị Miêu à, đi ra ngoài vui vẻ không?"
Nhị Miêu tập trung tinh thần trong bữa tối của nó, căn bản không để ý cô.
Hạ Sơ than thở, vuốt lông của nó, "Đứa bé đáng thương, sao em ăn nhiều như vậy? Buổi trưa không phải đã cho em ăn thịt rồi sao?"
"Sao em lại không để ý đến chị?"
Cho đến khi liếm sạch cái khay không còn một mống, Nhị Miêu mới chậm rãi ngẩng đầu, vẫn chưa thỏa mãn liếm miệng nhìn Hạ Sơ.
Hạ Sơ cau mày, "Chưa ăn no?"
"Meo meo ~" Nhị Miêu đặc biệt dịu dàng kêu lên, khiến Hạ Sơ mềm lòng. "Không phải em có thai chứ, ăn nhiều như vậy. . . . Không đúng, mới mấy tháng mà thôi, em lớn nhanh thế sao?"
"Được rồi được rồi, chờ." Hạ Sơ không chịu nổi ánh mắt vô tội khát vọng đó của Nhị Miêu, liếc nhìn cô một cái là có thể khiến cô đau lòng.
Sau đó, Nhị Miêu xác thực ăn nhiều, bụng lập tức dính sát mặt đất. Hạ Sơ nhìn nó ăn uống no đủ, lo lắng nó tiêu hóa không được, kiên quyết kéo nó đi ra tản bộ.
Đối với căn phòng này, Nhị Miêu thấy mới lạ vô cùng, chạy loạn khắp nơi, nhưng đều không rời đi Hạ Sơ. Mỗi lần nhìn thấy Hạ Sơ đi xa, nó tuyệt đối nhanh nhẹn theo tới, cứ như sợ không cần nó.
Lúc tản bộ, gặp phải không ít người, tất cả đều là người nhà đến thăm quân nhân. Đoán chừng cũng nghe nói Hạ Sơ là bạn gái trung đội Lương, lại biết cô là quân y, đều nhiệt tình với Hạ Sơ. Rối rít đưa đặc sản cho Hạ Sơ, khen cô rất xinh đẹp, khen mèo của cô thật đáng yêu. Nhị Miêu bị Hạ Sơ ôm vào trong ngực, giống như có thể nghe hiểu được lời tán dương, hả hê ngẩng đầu lên, đón gió nhẹ, giơ móng mèo lên.
Hạ Sơ giơ Nhị Miêu lên, nhìn nhìn bụng nó, cảm thấy đã xẹp hơn vừa rồi, mới vui vẻ mang theo nó về nhà.
Đêm dần