Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341560
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.
một chút."
Lương Mục Trạch dịu dàng vuốt tóc rơi trên trán cô, "Anh bảo đảm sẽ trở về trong 5 ngày còn lại trong tuần."
"Thôi, làm đêm quá nguy hiểm, ban ngày lại mệt mỏi, em có thời gian sẽ đi thăm anh mà, không phải nói khoảng cách không xa sao?"
"Sếp, đây là cơ mật quân sự của quân khu G, mặc dù ngài là lãnh đạo, nhưng thật sự không tiện tiết lộ." Đổng Chí Cương chịu áp lực nói một câu nói này. Cũng may đây chỉ là điện thoại, nếu như là mặt đối mặt, nói không chừng sẽ bị phạt hít đất năm giờ.
Bây giờ nghĩ lại, còn có thể đổ mồ hôi lạnh. Anh chỉ sợ Phó Tư Lệnh Hạ đoán được bởi vì con gái bảo bối của ông đang gặp nguy hiểm, mới không thể không đón cô đến. Cũng may, điều Hạ Sơ tới đồng thời cũng điều Lương Mục Trạch đi, bằng không Lương Mục Trạch sẽ ngã vào nấm mốc, còn anh cũng sẽ không có trái cây gì ngon để ăn.
Hạ Sơ đeo hòm thuốc đi tới sân huấn luyện, không hề bất ngờ khi thấy Đổng đại đội trưởng cầm ống nhòm đứng trên cao. Nói với nhân viên bảo vệ của anh mấy câu xong, nhân viên bảo vệ nhanh nhẹn chạy lên sườn đất. Đổng Chí Cương nhìn thấy Hạ Sơ rồi, liền cười híp mắt đi xuống.
"Đại đội trưởng." Hạ Sơ chào trước, sau đó nói: "Nên kiểm tra."
Từ khi Hạ Sơ tới đại đội đặc chủng, Đổng Chí Cương thật là gặp xui xẻo. Không chỉ nghiêm khắc hạn chế ăn uống của anh, còn bảo anh cai thuốc. Tịch thu hết mọi loại thuốc lá của anh, Lý Chính Ủy nghiêm lệnh bất luận kẻ nào cũng không thể lấy bất kỳ lý do gì cho đại đội trưởng hút thuốc, một điếu cũng không được. Tất cả mọi người nói, đây là vì tốt cho anh. Nhưng không hút thuốc không ăn thịt, anh làm sao sống được! ! !
Bệnh tim không phải một lát là có thể trị khỏi, hiệu quả của việc khống chế ăn uống và cai thuốc cũng không lộ ra ngay, nhưng tóm lại là có chỗ tốt. Trước kia anh luôn cảm thấy nóng nảy, người khác cũng không dám làm ngược ý anh. Nhưng Hạ Sơ lại không sợ anh, dù dựng râu thế nào cũng không tạo được tác dụng, dù sao tiền lương của Hạ Sơ cũng không phải do đại đội đặc chủng, anh cũng không thể lạm dụng quyền lực dùng cách xử phạt thể xác cô. Hạ Sơ nghe nói thế nên không còn sợ hãi.
Xe jeep hở mui chở họ về phòng làm việc, Hạ Sơ chỉ lắng nghe nhịp tim, hỏi thăm tim của anh có không thoải mái không....
Phòng làm việc quân khu gọi điện thoại tới, nói Phó Tư Lệnh Từ muốn đến xem, bây giờ đang ở trên đường, đã sắp đến rồi.
Đổng Chí Cương nghe chủ nhiệm phòng làm việc nói xong, lập tức nhảy lên, hùng hùng hổ hổ nói, xem cái gì chứ, ở mẫu đất ba phân này, không thể tạo hỏa tiễn, cũng không thể nổ bằng núi, có cái gì xem chứ?
Những người lãnh đạo thị sát đại đội đặc chủng, từ trước đến giờ đều là thăm dò sự thật. Đổng Chí Cương không dành thời gian xếp thành hàng hoan nghênh họ, bọn họ cũng không muốn thấy một đám lính đặc chủng rãnh rỗi. Mỗi lần tới, mỗi người ở đại đội nên làm gì thì làm cái đó, nên huấn luyện thì huấn luyện, nên đứng nghiêm thì đứng nghiêm, chứ không làm gì khác. Những người lãnh đạo vui nhất khi nhìn thấy cảnh tượng "nguyen thủy", không có bất kỳ nghi thức quá lời. Phó Tư Lệnh Từ đến thị sát, từ trước đến giờ đều là trước khi đi mới thông báo, ông ấy luôn thích tập kích đột xuất, làm người ta không kịp chuẩn bị.
Từ Phó Tư Lệnh đến sân huấn luyện, các chiến sĩ không bị quấy nhiễu, vẫn tiếp tục huấn luyện, thấy tinh thần mọi người mạnh mẽ như hổ, động tác gọn gàng linh hoạt không nương tay, rất hài lòng gật đầu.
Sau đó đến phòng ăn xem thức ăn, đến vườn rau xanh xem rau, đến túc xá xem tình huống vệ sinh và điều kiện đậu xe, đến phòng súng ống tra xét súng đạn, phân phó Bộ trưởng tác chiến liên kết với bộ đội, tùy thời tiếp tế súng đạn thiếu hụt.
Cuối cùng, Phó Tư Lệnh Từ chỉ chỉ lầu nhỏ hai tầng ở góc khuất nhất, hỏi: "Đó là phòng y tế đúng không."
"Vâng" Lý Chính Ủy trả lời.
"Đi qua xem một chút." Nói xong liền nhấc chân đi về phía đó.
Lý Chính Ủy quay đầu lại nhìn Đổng Chí Cương, Đổng Chí Cương không có biện pháp, cản cũng không được, dù sao sớm muộn gì cũng sẽ truyền tới lỗ tai Phó Tư Lệnh.
Từ Phó Tư Lệnh nhìn thấy Hạ Sơ rồi, sửng sốt một lát, lại nghiêng đầu nhìn Lý Chính Ủy v Đổng Chí Cương đứng đầu phía sau, hai người đều không tim không phổi nhìn phía trước.
Phó Tư Lệnh nhìn Hạ Sơ ngoan ngoãn đứng sau lưng quân y Tiết. Trầm giọng nói: "Đi lên xem một chút."
"Vâng" Quân y Tiết chào, sau đó dẫn các tướng quân vào cửa. Hạ Sơ thuận thế đi ở cuối cùng, đi song song với hai vị lãnh đạo của đại đội.
Buổi trưa, những người lãnh đạo ở lại đại đội ăn cơm. Không có đặc quyền không có đặc biệt, các tướng quân mỗi người một phần ăn giống như các chiến sĩ. Phó Tư Lệnh luôn nói: "Ăn chung nồi với các chiến sĩ luôn khiến ông nhớ lại thời còn trẻ. Cảm thấy bữa cơm này còn ngon hơn bữa tiệc Mãn Hán. Khi đó điều kiện không tốt, cơm bưng lên phải liều mạng giành, giành ít sẽ phải đói bụng, ăn không đủ no không có hơi sức tập luyện, biểu hiện không tốt sẽ bị phạt, lúc người khác ăn cơm cậu lo tập luyện, chờ lúc cậu trở về, cơm đã bị giành hết rồi, còn phải tiếp tục đói bụng, còn phải tiếp