Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.
hông biết bao nhiêu lần rồi, lão Tống thực sự không phải bạn trai cô!
“Lão Tống?”
“Còn biết gọi điện thoại hỏi thăm tôi cơ à?”, giọng Tống Thư Ngu đẩy vẻ tự mãn, “Đợi tôi chút”.
Tâm My đấm ngực, chết rồi, quên mất vụ này: “Anh bận thì thôi vậy, tạm biệt!”.
“Đọi đã. Mũi tôi ổn rồi, cũng may chườm đá có tác dụng.”
“Ổn là được rồi, tôi cũng đỡ lo lắng hơn.” Oh yeah! Tối nay được về nhà mình rồi!
“Nhưng, chuyện sau tám giờ. Hình tượng của tôi đã bị tổn thất nặng nề, vụ này chúng ta tính sao đây?”
“A lô? A lô? Anh nói lớn hơn chút được không? A lô? Nhà vệ sinh sóng kém quá!” Tắt máy.
Điện thoại lại kêu, cô ủ rũ.
“Dám vờ vịt!”, Tống Thư Ngu nghiến răng nghiến lợi.
Cô cười nham hiểm: “Đột nhiên tín hiệu không tốt đây chứ! Anh bận thì tôi không làm phiền nữa”, cô nghĩ một lúc rồi lưỡng lự, “Chỉ muốn hỏi anh, hôm nay mua cái gì được?”.
“... Lại là đồng nghiệp?”
“Ừ.”
“Ngốc nghếch, chỉ có việc này là đùn đẩy cho tôi, bảo họ gọi trực tiếp tìm tôi.”
“Không làm phiền anh chứ?”
“Cô làm phiền tôi cũng đủ lắm rồi, có thêm một chuyện cũng chả khác mấy.” Cô nghe thấy tiếng cười sao?
“Được rồi, đừng nhăn mũi nữa. Giao cho tôi, cứ làm việc bình thường.”
Ăn nói tử tế thế này chẳng biết lại nghĩ ra trò gì rồi đây. Đau khổ quá đi!
Tâm My gãi đầu gãi tai, ngồi trên bồn cầu ưu tư hồi lâu, vừa ra khỏi nhà vệ sinh đã nhận được thánh chỉ sếp tổng đang triệu kiến.
“Tiểu Hà”, trông bộ dạng của sếp có vẻ như muốn ôm choàng lấy cô, Tâm My lập tức né ra sau.
Do vồ hụt nên hai tay sếp tổng đang cố gắng khua khoắng trong không khí: “Tiểu Tống vừa gọi điện cho tôi, hẹn thời gian để gặp tổ chúng ta, nhân tiện nói chuyện về tình hình cổ phiếu hiện nay. Điều quan trọng là, cậu ấy nói tòa báo của chúng ta chính là miệng lưỡi của nhân dân thành phố, ảnh hưởng tới thành phố này là rất lớn, An Thành năm nay cả năm sau...”, đôi mắt sếp tổng đỏ au, chắc đang nghĩ tới việc cứ sau mỗi năm lại bị tổng biên tập cho một trận đau đớn thê thảm hay một tiền đồ quang vinh, “Hu hu hu, làm sếp như tôi đây cuối cùng cũng có thể ngẩng cao đầu, có thể được vinh hiển rồi”.
Hu hu hu, Hà Tâm My cùng sếp tổng nhìn nhau rớt nước mắt: Sếp à, sếp có biết tôi đã phải hy sinh nhiều thế nào không?
Cả thế giới đều biết tôi yêu em
Tâm My nghĩ nát óc cũng chẳng biết sức mê hoặc của lão Tống ở đâu mà đến người nhà của đồng nghiệp trong ban xã hội cũng đổ xô tới. Hai bàn ăn trong phòng được đặt sẵn còn không đủ chỗ ngồi, phải cấp tốc ghép thêm một bàn nữa. Thì thầm to nhỏ, cười nói râm ran, có người thậm chí còn mở cả tờ báo chứng khoán đang kè kè bên người ra để phân tích này nọ. Cái này gọi gì là liên hoan, có mà đại hội bán hàng đa cấp cùng nhau học tập tiến bộ, tay trong tay cùng hướng tới con đường tài lộc!
Sau khi chủ khách hoan hoan hỉ hỉ, Tâm My hỏi Tống Thư Ngu: “Tôi đã biết từ lâu là khoảng nửa năm trước anh với ông Diệp đã dự tính được lần đại suy thoái của thị trường cổ phiếu và từng cùng một vài nhà nghiên cứu phản đối mạnh mẽ và phải chịu không ít công kích, nhưng cũng không tới mức anh được sùng bái thế này chứ?”.
Tống Thư Ngu chỉ cười, đoạn nói: “Không phải sùng bái tôi, cái họ sùng bái là tiền.”
“Đi đâu vậy?”, anh hỏi.
Trời ạ, vừa nghĩ tới có khả năng lại phải chịu đựng thêm tai ương như tối qua khiến cô lạnh cả người.
“Thế không được, tất cả mọi người ở tòa soạn tưởng tôi với anh sống thử thì phiền phức lắm. Anh không ai thèm thì chẳng sao, còn tôi phải lấy chồng nữa chứ.”
“Yên tâm, không ai thèm thì tôi chịu vậy”, miệng anh nói mà đầu không buồn ngẩng.
“... Vợ của phó tổng biên tập là bạn mẹ tôi, nhỡ đến tai mẹ tôi thì làm thế nào? Tôi đi đời luôn đấy”, Tâm My nói vẻ ủ rũ. Cô đang tưởng tượng ra vẻ mặt của mẹ nếu biết cô cùng ở với lão Tống, quân cờ trong tay rơi bụp xuống đất, lăn đi một quãng xa.
Tống Thư Ngu chẳng biết đã đứng dậy từ bao giờ, mũi chân chặn quân cờ đang lăn tới, nhặt lên rồi để vào chiếc liên bên cạnh bàn cờ: “Tại sao?”.
Tâm My ngẩng đầu, không hiểu ý anh.
“Tại sao lại cho rằng mẹ cô nhất định sẽ phản đối chuyện chúng ta ở bên nhau?”
“Còn phải hỏi à? Anh là trưởng bối của tôi, mẹ tôi luôn coi anh như người thầy mẫu mực của tôi, đột nhiên phát hiện chúng ta mần bên nhau, thế chẳng phải biến anh thành kẻ lòng lang dạ sói sao?”
Tống Thư Ngu nheo đôi lông mày: “Đừng có dùng từ ‘mần’”.
Tâm My cố nài nỉ: “Tôi thấy từ này là chuẩn nhât, chúng ta giờ tán tỉnh qua lại mần thành mối quan hệ không chính đáng, anh có từ nào chính xác hơn không?”.
Xem ra Tống Thư Ngu như vừa bị sét đánh, mãi lúc sau mới bình thường trở lại, nói: “Tôi thấy có một từ còn thích hợp hơn thế, gọi là yêu nhau”.
Lần này thì Tâm My bị sét xuyên trúng, há mồm cụt lưỡi nhìn vẻ mặt từ bình tĩnh rồi mỉm cười của anh: “Lại, lại đùa”.
Ánh mắt Tống Thư Ngu có chút bực bội.
“Anh đâu yêu tôi, tôi cũng đâu yêu anh, yêu yêu cái gì?”
Anh dần thu lại nụ cười, hai người lặng lẽ nhìn nhau, chỉ còn ngh