XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341811

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.

e thấy tiếng gió thổi bên tai.
“Tôi về đây”, Tâm My không chịu nổi sự câm lặng khó chịu này, “Anh không muốn đưa, để tự tôi lái xe về”.
Anh đưa tay tóm lấy cổ tay cô: “Hà Tâm My, nếu không yêu em, tôi lại tự động dâng hiến cho em phiếu ăn dài hạn sao?”.
“Không yêu em, tôi lại đề nghị kết hôn sao?”
“Không yêu em, tôi lại lãng phí thời gian giao lưu với đám đồng nghiệp của em sao?”
“Không yêu em, tôi lại như đội cứu hỏa được thuê cứ gọi là tới sao?”
Tâm My sững người.
“Cả thế giói này đều biết tôi yêu em, chỉ mình em không biết, tôi nên gọi đó là ngây thơ hay là ngu ngốc đây?”
Tâm My như hóa đá.
“Đợi tới ngày em thông minh ra, tôi sợ đã vào viện dưỡng lão rồi”, anh thở dài.
“Nếu em không chê tôi già, không chê tôi nghèo, không chê tôi xấu, vậy chúng ta hãy thử tiếp tục yêu nhau có được hay không?”
“Tôi, tôi...”, cô ấp úng nói không nên lời, “Tôi...”.
Tống Thư Ngu đầy vẻ chờ đợi.
“Tôi muốn về nhà.”
Hà Tâm My, mày thật ngu hết thuốc chữa!
Tâm My vung tay không ngừng đập lên gối.
Lần đầu tiên trong đời được tỏ tình, lời tỏ tình khi nhớ lại thật ngọt ngào, thật tuyệt vời, thật lãng mạn đã bị mày làm cho tan tành rồi.
Nói gì không nói? Nói về nhà. Lúc ấy nhất định mặt mũi phải ngu si lắm, nếu không làm sao lão Tống lại thần người mất mây giây rồi phá lên cười như điên chứ, không khí đang tốt đẹp đã bị phá hỏng. Hu hu hu...
“Tôi về tới nhà rồi, em muốn hiểu thêm gì nữa không?”, cô đưa tay nhấc điện thoại, giọng nói của gã khi nãy vừa tỏ tình giờ có vẻ châm chọc.
“Tôi...”, Tâm My dụi mắt, tự nhiên thấy ươn ướt, ‘Tôi vẫn không hiểu”.
Đầu dây bên kia lặng đi mất mây giây, kế đó là một tràng cười khùng khục.
“Tôi thực sự không hiểu. Tại sao lại thích tôi, chẳng phải anh toàn lấy tôi ra làm trò đùa sao? Còn nữa, thích tôi từ lúc nào, tại sao tôi không biết? Còn nữa, lần trước nói kết... kết hôn anh cũng đâu nói thích tôi, còn nữa cái gì mà cả thế giới đều biết? Đau đầu chết mất, còn ai biết nữa không hả...?”
Anh thở dài: “Đừng nghĩ nữa, ngủ sớm đi. Có gì ngày mai hỏi tiếp, thời gian thì chúng ta có thừa”.
“Ừm.”
Cách đó mấy cây số, Tống Thư Ngu trợn mắt nhìn điện thoại: Ranh con, đến tạm biệt cũng không được một câu.
“Không được nhìn tôi!”, Tâm My vừa lên xe đã la, “Nhìn đường đi”.
“Sáng sớm bảnh mắt đã đeo kính râm ra ngoài, cô sợ không ai thèm nhìn có phải không?”
Cô bĩu môi, không phản ứng.
Tống Thư Ngu nghiêng đầu, nhếch mép nói: “Bỏ kính xuống tôi xem”.
“Lái xe đi, tôi phải đi làm”, cô bất mãn.
“Chỉ nhìn một chút thôi.”
“Không.”
Anh không nhúc nhích, qua lớp kính màu nâu sẫm Tâm My vẫn cảm nhận ánh mắt kiên quyết và lém lỉnh của anh. Cô giơ tay nhấc kính lên: “Nhìn thấy chưa?”.
Nét mặt cười cợt của lão Tống dần giãn ra, đôi vai rung bần bật hỏi: “Cả đêm không ngủ hả?”.
Tâm My điên tiết: “Tôi sắp muộn rồi”.
Xe đỗ trước cửa tòa soạn, cô luống cuống nhảy xuống, vừa như bỗng nghĩ ra điều gì liền quay người về phía anh.
Tống Thư Ngu cười tít mắt: “Quên gì hả?”, nói đoạn hơi nghiêng mặt qua.
Cô túm lấy cổ anh giật giật lắc lắc: “Nhớ tôi nay dù việc gì, giao lưu gì cũng không được phép lên lịch, tối nay phải để cho tôi, tôi có một đống câu hỏi phải hỏi anh”.
Tống Thư Ngu miễn cưỡng gật đầu, thấy cô quay người, anh hoan hỉ trở lại: “Lại quên gì nữa?”.
“Không được lừa đảo, nếu không...”, cô vung nắm đấm, “Coi chừng lỗ mũi”.






Chó mực
Tâm My có cảm giác mình sắp chết ngạt bởi bong bóng màu hồng.
“Cười gì mà nghệt mặt ra thế?”
Cố gắng giãy giụa trong đám bọt: “Chị Đỗ”.
“Sáng sớm bảnh mắt đã yêu đương rồi, tối qua còn chưa đủ quấn quýt hả?”
“Chỉ cần cậu ấy có lòng là được”, chị Đỗ vừa ngoái đầu, nhìn Tâm My một lượt từ đầu tới chân, vừa nói vẻ xuýt xoa, “Thế này không được, vốn liếng duy nhất đã bị cô làm hỏng hết. Lúc ở bên cậu ấy đừng ăn mặc cổ hủ thế này, cô xem, phía trên áo sơ mi thắt nút làm cái gì? Phải để lộ khe, thoắt ẩn thoắt hiện”.
Tâm My cúi đầu nhìn mình, một trong những điều khiến cô đau đầu nhất chính là việc khó tìm được quần áo hoàn toàn phù hợp với chiều cao và bộ ngực vĩ đại này, gần như tất cả điểm nối giữa áo sơ mi và đồ nội y cô đều phải cho thêm một nút bấm giấu ở phía trong.
“Không cần đâu, chị Đỗ.” Tại sao giọng ai cũng giống như cô vớ được một thỏi vàng từ trên trời rơi trúng đầu vậy thế?
“Tỉnh lại đi, cáo đội lốt thỏ, còn không biết được vị trí của mình sao? Năm nay nếu được ngày phải lập tức hạ thủ, nhanh, gọn, chuẩn! Theo tôi, đầu tiên phải dụ dỗ, sau gọi mẹ cô tới bắt quả tang, với khả năng của mẹ cô đảm bảo chỉ sang ngày hôm sau hai người chắc chắc sẽ tiến hành thủ tục đầu tiên chạy tới gõ cửa ủy ban.”
Tâm My rùng mình, chợt nghi ngờ không biết có phải chị Đỗ bị lão Tống mua chuộc rồi không? Nhìn lại tuần qua, hình như có vài đồng nghiệp đều cười cười mờ ám, cô lại thoáng rùng mình, lẽ nào tất cả mọi người đều bị mua chuộc?
Tâm My bắt đầu tua lại cuộn băng, kể từ lần gặp đầu tiê