XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.

n với Tống Thư Ngu tại bãi đỗ xe.
Khi đó cô chuẩn bị lên lớp Mười một, tuổi dậy thì còn chưa kết thúc, áp lực đè nặng khiến cô thở không ra hơi, đến trường mặt mày ủ rũ như kẻ vô hồn, tan học chỉ thích chơi bời lang thang cùng đám bạn ngoài trường, hoặc giúp chúng bán đĩa CD hay chơi chiến tranh du kích với lực lượng quản lý đô thị. Nhớ lại hồi đó, cô đặc biệt mê phong cách Punk, trên cánh tay ngấn thịt đầy những chiếc vòng dây da tán đinh, chiếc khuyên tai rẻ tiền được đeo một bên, mỗi lần tháo ra lại mưng mủ; không có tiền đành phải mặc váy ngắn giả da đen; nhát gan, chỉ dám dán hình xăm hoa hồng trước ngực, cứ thế bước ra ngoài cũng trở thành một phần tử đậm chất Rock&Roll.
Chỉ có điều tất cả những phần tử phiến loạn này đều phải che đậy thật tốt giống như hoạt động bí mật vậy, trước khi về nhà phải xóa sạch mọi dấu vết.
Lần đầu tiên gặp Tống cá trê chính là lần chuẩn bị thoát xác, vừa vứt ba lô xuống, người dựa vào tường chuẩn bị cởi váy đồng phục thì Tống cá trê từ đâu lao tới.
Đó là phòng kho bên cạnh thang máy đi vào bãi đỗ xe, chắc do anh ta nghe thấy tiếng động. Căn phòng kho tối như mực khiến cặp đùi càng thêm trắng rõ, Tâm My chỉ trông thấy một thanh niên cao lớn từ ngoài lao vào, ánh mắt gian giảo dừng ngay dưới bụng cô ba tấc, báo hại cô hú hồn hét toáng, xách váy bỏ chạy, còn lão Tống xách cặp và giày của cô đuổi theo sau, âm thanh la hét vang vọng trong bãi đỗ xe dội lại liên hồi.
Lần gặp thứ hai, khi ấy cô đang đứng cạnh mẹ ở trong thang máy, còn hắn ta vừa nói chuyện với mẹ vừa liếc nhìn cô, bộ dạng vừa nghi ngờ vừa hiếu kỳ. Cô mắt dòm mũi mũi dòm mồm, kỹ năng giả nai lúc bình thường đã đạt tới cảnh giới điêu luyện vậy mà vẫn không thể đỡ nổi chùm X quang từ mắt hắn quét qua một lượt, thiếu chút nữa cô đưa mắt lườm lại.
Lần gặp thứ ba, hóa ra không chỉ là đồng nghiệp của bố mẹ, hắn còn là bạn chí cốt của chú Tâm My. Nhưng không có nổi tí kiến thức và giác ngộ của một trưởng bối, vì lão chẳng có chỗ nào đáng kính nên Tâm My luôn thờ ơ hếch mũi lên giời một cách vô thức.
Anh thích cô? Thích cái gì ở cô?
“... Khu mát xa chân bắt đầu phát hỏa, đến lúc tôi tói đó cũng đã cháy mất một nửa. Từ rất xa đã thấy màn khói đen đặc phủ lấy nửa bầu trời, bước lại gần, đám lửa cuồn cuộn thịnh nộ như Hỏa Diệm Sơn vậy. Chiếc xe cứu hỏa vươn thang cúm hộ lên cứu người, có rất nhiều người đang đứng ở lan can chờ đợi, tranh nhau để mình được xuống trước. Anh có đang nghe tôi nói không?”
Tống Thư Ngu gật đầu, Tâm My tiếp tục: “Có một cô bé khoảng mười mấy tuổi ở khu mát xa, không tranh nổi với những người đàn ông nên chỉ biết khóc, ai trông thấy cũng xót xa thương cảm. Chúng tôi ở dưới lo lắng mồ hôi túa ra... Tống cá trê, anh có đang nghe tôi nói không hả?”.
Tống Thư Ngu miễn cưỡng: “Em kể nửa tiếng đổng hồ rồi, tôi biết là có cháy ở khu mát xa chân, tầng sáu cháy mất hơn một nửa, chắc do hệ thông phòng cháy chữa cháy không đạt chuẩn, hiện giờ đã có hai người chết ba người bị thương; tôi còn biết buổi trưa mấy người tình nguyện các em ăn cơm mất mười ba đồng tám, buổi chiều còn lấy trộm bánh quy của chị Đỗ để lót dạ, rồi còn có đồng nghiệp gọi trà sữa và KFC, thế nên giờ mới không ăn tối được. Còn gì nữa không?”.
“Ranh con, nhìn mặt không giấu được chuyện gì, khác hẳn bộ mặt lúc chia tay sáng nay. Làm sao?”
Hà Tâm My nhất quyết không trả lời.
Tống Thư Ngu thấy cô ủ rũ, muốn thở dài nhưng thở không ra, chân đạp ga chạy ra khỏi bãi đỗ xe.
“Tôi muốn về nhà, về nhà mẹ”, cô lén nhìn trộm anh, “Anh giận rồi à?”.
Anh chả nói chả rằng hừm một tiếng.
Tâm My rất giận. Lúc lửa cháy tại sao mọi người đều ngốc nghếch nhảy hết xuống, họ cũng đâu có cánh, đến kiến thức an toàn cơ bản cũng không hiểu sao? Nói nhảy là nhảy, lúc đáp đất thì còn gì là người nữa. Thịt nát xương tan rồi còn đâu. Còn nữa, tay nghề của các bác sĩ trong bệnh viện bậc nhất thành phố lại hoàn toàn đối nghịch với viện phí họ thu, đúng là mất hết y đức, cả thành phố có biết bao nhiêu bệnh viện cớ gì cứ phải lao vào bệnh viện này chứ?
Cô không phải người rộng lượng, vì thế cô nhất quyết không muốn gặp Tôn Gia Hạo, nhất quyết không muốn nhìn thấy Tôn Gia Hạo và Kiều Tiểu Tuyết ở bên nhau.
Chẳng phải nói ghét Tôn Gia Hạo sao? Vẫn ngờ nghệch tới đón người ta tan làm. Chẳng phải coi khinh Tôn Gia Hạo sao? Miệng còn cười toe toét như hoa.
“Tôi trông thấy Tôn Gia Hạo rồi, ở cổng bệnh viện”, cô định cắn móng tay thì chợt phát hiện mười đầu ngón tay đã nhẵn thín.
Đợi một lúc, Tống Thư Ngu mới cất lời: “Nói chuyện không?”.
“Không. Anh ta và Kiều Tiểu Tuyết đi với nhau, Tiểu Tuyết tới đón anh ta. Tôi không để mất lòng tự trọng, tiếp tục làm khó bản thân đâu. Chỉ nhìn đúng một lần.” Hà Tâm My mày nói dối, thực tế còn nhìn thêm hai ba lần nữa...
“Có ghen không? Đau lòng không? Anh còn tưởng cái gì em cũng lúc lạnh giá lúc quá lửa, không ngờ cũng kiên trì thế này”, Tống Thư Ngu nhếch miệng.
“Tống cá trê, anh chỉ thích châm chọc tôi”, cô rầu rĩ.
Anh mím chặt môi nói không thành tiếng. Xe đỗ trước cổ