pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342286

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2286 lượt.

ng chẳng cao thâm gì. Nhưng cô vẫn dao động. “Nếu tôi từ chối thì cổ phần này sẽ xử trí thế nào?”
“Theo ý nguyện của Giang tiên sinh, tất cả sẽ được quyên tặng cho nhà nước. Chắc cô cũng biết, chuyện đó đối với công ty không phải là chuyện tốt, dù sao đây cũng là sản nghiệp ông ngoại cô đã gầy dựng từ hai bàn tay trắng. Thêm vào đó, cơ hội bằng vàng này…”
Vị luật sư hòa nhã giải thích cho Trần Tử Dữu cả nửa giờ đồng hồ, từ tài sản bị quốc hữu hóa, chế độ xã hội thay đổi, hoàn thiện hệ thống từ thiện đến cải cách thể chế giáo dục… Khi ông ta uống xong ngụm nước, định nói tiếp thì Trần Tử Dữu liền ký tên xuống.
Vị luật sư này quả nhiên là người của anh, căn bản không cần ép buộc hay thuyết phục gì vẫn có thể đạt được mục đích.
Ngay sau đó cô đã biết, cái quỹ kia vốn dĩ không cần cô phải làm gì cả vì tài chính đã đầy đủ, cơ chế hoàn thiện, quản lý đã đi vào khuôn khổ và số cổ phần của cô không cách nào từ chối được nữa.
Tuy cô đem tất cả lợi nhuận từ cổ phần đó nhập vào quỹ nhưng phần di sản này có cái lợi ở chỗ, công ty từng thuộc quyền sở hữu của gia đình cô nay cô đã có thể chính thức có được quyền khống chế và quyền điều khiển tuyệt đối. Nhiều người phải dựa vào sắc mặt cô để làm việc, nhiều quyết sách cần phải có sự đồng ý của cô, ai thấy cô cũng phải nể mặt. Bởi hiện tại, cô chính là cổ đông lớn nhất, lại là cháu ngoại của người sáng lập công ty, chỉ cần cô muốn, cô có thể sa thải bất cứ người nào. Cô còn có một văn phòng riêng trong công ty, dù cô ít đến nhưng không ai dám có ý kiến.
Có điều, cô rất ít khi can thiệp vào chuyện công ty, cũng không còn bị xem thường hay hãm hại. Người cùng họ với cô, đồng thời cũng là Trần tổng của công ty làm việc luôn đứng về phía cô, đối xử với cô rất tốt và thường giúp đỡ cô. Lúc ông ngoại qua đời, ông ta cũng đã giúp cô rất nhiều.
Đó là một người tốt, chính trực, hiểu cách ứng biến, làm việc an phận, không khoa trương. Ông ta xưa nay không kiêu ngạo không siểm nịnh nhưng đối với cô cực kỳ cung kính hữu lễ. Thái độ khiêm tốn như học trò nhưng lại làm công việc thầy giáo, khi báo cáo ông thường kiên nhẫn chỉ cho cô cách thức kinh doanh của công ty.
Trần Tử Dữu đang trải qua một cuộc sống được gọi là ‘nổi tiếng’ nhưng cũng dần rơi vào cái vòng luẩn quẩn. Cô tham dự rất nhiều hoạt động từ thiện nhưng thật ra chỉ để giết thời gian, để mang tiếng thơm; cô đầu tư lung tung, vung tiền loạn xạ nhưng luôn đánh lầm nước cờ mà kiếm được tiền, làm cho cả đống người nhìn cô với cặp mắt khác xưa. Trong cuộc sống của cô, điều đó chính là quy luật kỳ quặc, không bao giờ thay đổi, cô dễ dàng mất đi tất cả, nhưng lại có thể dễ dàng đạt được thứ cô chẳng quan tâm mà người khác có muốn cũng chẳng được.
Cô cũng có rất nhiều bạn mới, những người bạn cũ của cô cũng thường xuyên liên lạc với cô. Mặc dù không đạt tới mức độ có thể kể lể tâm sự nhưng cũng đủ để cô xua đi nhiều thời gian nhàm chán.
Nhờ những người bạn tốt mà cô nhiều lần đã bị ép đi coi mắt. Vì họ đều cho rằng, cô không nên lãng phí thời giờ, cuộc sống nếu đã qua cái tuổi kết hôn 10 năm thì thành lão bà mất.
Cô được ăn vài chục phần cơm trưa và bữa tối miễn phí, gặp qua hơn mười người mà thường được gọi là tinh anh. Cuối cùng cô cũng tin một điều, cô đối với đàn ông đã không còn cảm giác nữa.
Có người tướng mạo và khí chất đều tầm thường lại dùng ngôn từ thô tục quấy nhiễu cô, cô không những không câu nệ mà ngược lại, còn có thể thật tình cười nói với họ. Có người đẹp trai, khí chất cao quý, gia cảnh bề thế ngồi gần cô rồi tỏ vẻ khinh thường cô, cô cũng chỉ xem anh ta như củ cải trắng tươi tốt, không động lòng cũng không đau lòng.
Tạ Hoan có lần mời cô đi xem phim, nội dung gay cấn, cảnh ái ân kịch liệt, vai nam chính có khuôn mặt và dáng người đều không chê vào đâu được, theo như Tạ Hoan nói là hoàn mỹ đến nỗi thiên địa phải ghen, quỷ thần phải ghét nhưng cô chỉ xem được nửa giờ đã lăn ra ngủ.
Thời gian cứ vậy trôi qua đã mấy tháng, thanh tịnh, yên lành, so với những gì cô khao khát còn tuyệt vời hơn.
Một hôm, Trần tổng báo với cô, ông sắp từ chức.
Ông nói: “Vợ con tôi hai năm trước đã đến nước A. Tôi cũng nên đến đoàn tụ với họ rồi.”
Trần Tử Dữu tán thành quyết định của ông, hỏi khi nào ông đi.
“Chờ đến khi cô tìm được người thích hợp tôi sẽ chính thức đệ đơn từ chức. Trong công ty, nhiều mối quan hệ phức tạp mà cô chỉ có một mình, cô cần phải có một quân cờ của mình. Nếu cô tạm thời chưa tìm được người thích hợp, nếu cô có thể tin tưởng tôi, chuyện này xin cứ giao cho tôi.”
Trần tổng sau khi thu xếp mọi chuyện đâu vào đó mới ra đi.
Tử Dữu đưa cho ông một tấm chi phiếu không nhỏ: “Xin đừng hiểu lầm. Trừ cách này, tôi không biết làm thế nào để biểu đạt sự cảm kích của tôi đối với ông. Cám ơn ông những năm qua đã vì công ty mà lao tâm, làm cho nó được hồi sinh, chuyển nguy thành an, cũng cám ơn về tất cả những gì ông đã làm cho tôi.”
“Tôi hiểu nhưng tôi sẽ không nhận đâu. Những chuyện này đều là bổn phận của tôi, số tiền tôi nhận được đã vượt mức tôi đáng có rồi.” Ô