Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy
Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342285
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2285 lượt.
ng im lặng, như đang đấu tranh nội tâm. Vành mắt ông phiếm hồng chứng tỏ tình cảm cuối cùng cũng chiến thắng lý trí, ông nói: “Trước khi đến Thiên Đức, tôi từng là giám đốc chi nhánh công ty của Giang Ly Thành tiên sinh ở nước ngoài. Xin lỗi cô, tôi đã che giấu điều này trong lý lịch của mình.”
Chuyện này cô đã nghi ngờ nhưng không muốn xác nhận. Nhưng khi nghe chính miệng ông nói ra, sự bình tĩnh cô đã tu luyện được như mặt hồ đóng băng vẫn không kiềm được mà rung động.
Người mấy tháng trước đã tan thành mây khói nhưng linh hồn dường như còn du đãng ở nhân gian, luôn ẩn hiện trong cuộc sống của cô. Trần Tử Dữu muốn trốn tránh nhưng không tìm được chỗ nấp. Bởi vì cô không muốn rời khỏi mảnh đất nơi cô sinh ra và lớn lên, những nơi đã lưu dấu cuộc sống của cô, là tất cả những gì còn lại của cô.
Mùa thu đã đến, Trần Tử Dữu được mời đến một trường học xem bọn trẻ biểu diễn quốc khánh vì cô từng quyên góp một phòng học đa phương tiện cho ngôi trường dạy những đứa trẻ có tinh thần khác người này.
Tiết mục cũng không đặc sắc, nội dung lại miên man nhưng dưới sân khấu, các bậc phụ huynh xúc động đến rơi lệ, vỗ tay liên tục, cảnh tượng như vậy làm cô nhớ đến con mình.
Tiết mục chấm dứt, cô chậm rãi dạo bước trong sân trường yên tĩnh, nhớ lại thời thơ ấu, thời thiếu niên và thanh niên đã trôi qua.
Trên đời này, không có chuyện gì là quá quan trọng. Cô từng thương cảm cho chính mình nhưng so với những đứa trẻ này, cô lại hạnh phúc hơn cả. Tới bây giờ cô chưa từng bị khiếm khuyết gì, luôn khỏe mạnh, trí óc bình thường, cũng chưa từng chịu cảnh nghèo đói. Cho dù cô cũng có lúc rất đáng thương nhưng cô không còn thiếu thứ gì.
Chỉ là, cuộc sống của cô luôn có một khoảng trống rất to. Cô mơ hồ hiểu được, khi còn nhỏ và thời thiếu niên, chỗ trốngđó chính là sự có mặt của người thân. Lúc đó, người khắc sâu trong trí nhớ cô nhất chính là bảo mẫu của cô. Sau khi đường phân cách rõ ràng ấy đứt quãng, cuộc sống của cô phai màu thành từng mảng hoặc sâu kính hoặc thê lương mịt mù. Ngay lúc này, trong khoảng trống không màu ấy, toàn bộ trí nhớ của cô chỉ còn lại một cái tên. Cô muốn quên nhưng không cách nào quên được.
Phảng phất như có thần thánh nào đó đang đùa dai, cái tên luôn hiện diện trong tâm trí cô, bị cô cố gắng gạt đi thì cô lại dừng bước trước một khu nhà mới xây. Bốn phía khu nhà cờ bay phấp phới, có lẽ vừa được đưa vào sử dụng. Phía trước có một cây tùng cao ngất, thẳng tắp, đứng cạnh một pho tượng thiên sứ trắng bằng cẩm thạch. Cô nhìn vào tấm bia màu đen, trên đó có khắc: “Giang Ly Thành tiên sinh quyên góp XXXX vạn để xây dựng khu nhà này và vào XX ngày XX tháng XXXX năm đã đích thân trồng cây này.” Thời gian anh đến đây là hai tuần trước khi mất.
Cô nhìn hàng chữ, thần chí hoảng hốt, đưa tay lên chạm vào chân thiên sứ. Bức tượng là một đứa bé khoảng bốn, năm tuổi, tư thế và thần sắc rất sống động, kỳ diệu như có sinh mệnh của riêng mình. Cô vừa nhìn qua cái cây, dưới cây không biết đã có ai đặt một bó cúc trắng. Cô đứng lặng, tìm khăn giấy lau một vết bẩn trên tấm đá rồi xoay người rời đi.
Sau khi đến xe của mình, cô chậm rãi quay đầu nhìn lại. Vào ban ngày, sân trường lúc nào cũng có bảo vệ kiểm tra, vốn không có nguy hiểm gì nhưng giác quan thứ sáu nói cho cô biết, có một người vẫn luôn theo sau cô từ xa.
Khi cô quay đầu thì nhìn thấy Giang Lưu, đã lâu không gặp. Anh vẫn mặc một bộ đồ đen nhưng có lẽ không hay mặc màu khác, thoạt nhìn có vẻ mệt mỏi, cũng có vẻ nhàn hạ hơn, so với trước kia nhìn anh càng giống một đứa trẻ.
Anh cúi chào cô, khóe môi khẽ cong: “Trần tiểu thư, cô có khỏe không?”
Vì là gặp gỡ ngẫu nhiên, Tử Dữu và Giang Lưu khôi phục quan hệ bình thường hoặc có thể nói là cuối cùng cũng thiết lập quan hệ. Dù sao họ cũng biết nhau đã lâu, lại không được xem là bạn bè.
Anh là loại người luôn giữ khoảng cách với người khác, cô cũng thế. Có lẽ đúng như anh đã nói, vận mệnh những người có số phận giống nhau thì càng gắn kết, anh và cô, trên đời này đã không còn người thân.
Có điều kỳ quái là, hôm nay anh bỗng trở nên thân thiện hơn, trên thực tế hai người biết nhau đã lâu cũng chưa bao giờ làm bạn được. Hôm nay vật đổi sao dời, họ không còn cấm kỵ nữa, hoàn cảnh gặp nhau của hai người không còn giống như trước kia.
Từ khi quen biết Giang Lưu, Tử Dữu đã xác minh được suy đoán trước kia của cô. Người này bản tính quả nhiên rất hoạt bát, rất thích cười, nói cũng nhiều, thậm chí còn rất nham hiểm. Đáng thương thay nhiều năm đi theo Giang Ly Thành, anh ta đã bị đè nén, bóp méo đi.
Nhưng anh đối với Giang Ly Thành lại trước sau như một, tận tâm tận lực. Giống như có lần Trần Tử Dữu chọc Giang Lưu, anh trù tính cả nửa ngày để dẫn cô vào cái bẫy của anh. Anh lựa được cơ hội nói: “Bây giờ cô mới biết Giang tiên sinh thật sự là người tốt sao? Chắc chắn là cô đang hối hận trước kia đã từ chối ngài ấy phải không? Đâu dễ gì tìm được người đối xử tốt với cô như vậy. Biết thế nên đang hối hận đúng không?” Anh nói năng bài bản còn hơn nam chính trong phim Quỳnh Dao.