Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342281
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2281 lượt.
Tử Dữu nói: “Đúng, anh hoàn toàn đúng. Anh ấy là người tốt, tôi sẽ không còn may mắn gặp được người thứ hai đối xử tốt với tôi như vậy nữa. Nhưng cho dù cho tôi thêm mười cơ hội nữa, tôi vẫn lựa chọn như vậy.”
Đang uống nước, Giang Lưu bị sặc, oán hận nói: “Cô, cô, cô, cô là đồ vô lương tâm. Tôi thật không biết rốt cục Giang tiên sinh thích cô ở điểm nào.”
Từ khi họ thân thiết đến nay, anh đã đổi những đại từ đã dùng nhiều năm như “tiểu thư”, “Trần tiểu thư” thành “cô”, “chị Tử Dữu”, có lúc còn cố tình gọi “Trần đại tẩu”, Trần Tử Dữu cũng mặc kệ anh.
“Tôi cũng không biết anh cứ đi theo tôi như vậy rốt cục là thích tôi ở điểm nào?”
Hai người họ sở dĩ thân thiết như vậy là vì lúc đầu Giang Lưu thường tới tìm cô. Anh giúp cô rất nhiều chuyện, những khi cô cần anh luôn kịp thời xuất hiện, cũng thường mời cô hoặc đề nghị cô mời anh ăn cơm, thậm chí còn cùng cô tham gia hoạt động du ngoạn, tự giới thiệu với mọi người: “Tôi là em trai chị ấy.” Hai người ở chung đích thực cũng giống chị em.
Ban đầu cô còn né tránh anh vì cô muốn trốn tránh tất cả những thứ có quan hệ với Giang Ly Thành nhưng cô lại nghĩ, nếu trốn tránh, không bằng cứ đối mặt, dù sao cô cũng tránh không được. Cô sống một mình bao lâu nay, có được một đứa em trai xem ra cũng không tệ.
Trước đây cô không nghĩ Giang Lưu là một nhân viên chuyên nghiệp. Có lần ở nhà anh, anh đã cho Trần Tử Dữu xem một xấp giấy chứng nhận. Trần Tử Dữu trợn mắt há mồm mà nhìn chồng giấy được bày ra trước mặt, quản trị nguồn nhân lực, tâm lý học, nhóm lớn nhóm nhỏ đủ loại ngành nghề hữu dụng cũng như vô dụng, tất cả đều của cùng một người, trong đó còn bao gồm chứng nhận nhân viên kế toán và kiểm toán cao cấp. Càng khiến cô chóng mặt chính là cái chứng nhận tư cách nuôi dạy trẻ kỳ quái. Chẳng lẽ anh từng định đến nhà trẻ làm bảo mẫu hay là chấp nhận làm bảo mẫu gia đình?
“Ấy chết, cái này quên giấu đi.”
“Dùng tiền mua hả?”
“Là thật đó! Từ năm thứ ba đại học tôi đã phấn đấu lấy được tất cả các bằng cấp này, nên năm trước đã cố gắng thi cho được.”
Anh đã thành công hù dọa cô. Tử Dữu vẫn cho rằng Giang Lưu chỉ là cận vệ và thư ký của Giang Ly Thành.
Giang Lưu nói rất nhiều lần là do cùng Giang Ly Thành đánh cuộc, cuộc rằng anh chỉ thi một lần là qua. Hai chứng nhận đó có giá trị hiện kim rất lớn vì nhờ nó mà Giang Lưu thắng được nhà và xe.
Tử Dữu đối với bằng cấp bảo mẫu của anh cảm thấy rất hứng thú, lật qua lật lại nghiên cứu.
Giang Lưu ngượng ngùng nói, đó là bằng Tô Hòa bắt anh phải thi. “Chị Hòa nói, nếu tôi có thể thi đậu, chị ấy sẽ học một lần hết “300 bài thơ Tống Từ”. Chị ấy nói chuyện chẳng suy nghĩ gì cả, đến nửa cuốn chị ấy còn chưa học được…” Lúc này anh rất giống một đứa trẻ, nhớ lại chuyện cũ thì khóe miệng cong lên như đang cười, lúc lại thoạt buồn rười rượi nhưng không đau khổ, dường như cũng đã chấp nhận.
Một lần khác anh giúp Trần Tử Dữu xem xét sổ sách: “Này, số tiền kia sao lại dùng như vậy? Thật vô ích.”
Tử Dữu giải thích khoản tiền đó chia làm nhiều giai đoạn vì cô muốn có thể trả nợ cho Giang Ly Thành khi tặng cổ phần cho cô.
Giang Lưu trắng bệch cả mặt: “Sau này nếu có lấy vợ, tôi nhất quyết không bao giờ tìm người như cô!” Nhưng nói tới nói lui, anh vẫn cứ chủ động đến tìm cô, dù đôi khi cô cũng không để ý tới anh, lại chủ động cho cô nhiều chủ ý hay, dù đa số cô đều không áp dụng.
“Anh không cần phải tốt với tôi như vậy, tôi sẽ nghi là anh đang có âm mưu đó.”
“Đương nhiên là có âm mưu rồi. Cô không nghe sao? Câu lạc bộ những người đàn ông độc thân gần đây thường lưu hành một câu vè cửa miệng, “cưới được Tử Dữu, tài sắc đều có.”
Trước mặt Tử Dữu anh nhanh chóng đổi giọng: “Có điều âm mưu của tôi dĩ nhiên không giống của họ rồi. Cô giằng co với Giang tiên sinh lâu như vậy, không nhận tình cảm của ngài ấy, cố tình hiểu sai ý tốt của ngài ấy nên tôi cũng cố tình tiếp cận với cô để báo thù cho ngài ấy thôi.”
Lần này Trần Tử Dữu nở nụ cười: “Anh đang thông cảm với tôi sao?”
Giang Lưu hỏi lại: “Cô cần được thông cảm sao?”
Khi Tử Dữu và bạn bè hẹn nhau đi leo núi, Giang Lưu kiên trì đòi đi theo.
Họ leo lên tới đỉnh núi sớm nhất. Giang Lưu ngồi cùng cô trên một tảng đá lớn, nhìn lên trời nói: “Gần đây tôi tìm cô, cô đều nói là đi xem mắt. Cũng đã lâu như vậy, đã có người thích hợp chưa?”
“Chưa”
“Có phải kén quá không? Tuổi thanh xuân của phụ nữ rất ngắn ngủi.”
“Tôi đối với hôn nhân đã không còn hứng thú.”
“Vậy sao cả ngày lại lãng phí thời gian?”
“Nhưng tôi thích trẻ con nên nhất định phải kết hôn.”
“Bảo thủ cứng nhắc. Nếu chỉ vì muốn có con thì cần gì phải kết hôn?”
Tử Dữu im lặng rất lâu. Khi Giang Lưu cho rằng cô đang giận thì cô lại nghiêm túc gật đầu: “Nói cũng đúng. Sao trước đây tôi lại không nghĩ tới nhỉ?”
“Này, nãy giờ là chúng ta đang nói giỡn phải không?”
“Nhưng tôi lại thấy rất hay. Có thể tìm người cho gen, so với việc chung đụng cả đời với một người thì dễ dàng hơn nhiều.”
“Chị hai à,” Giang Lưu vẻ mặt đau khổ, “cô xem tiểu thuyết lãng mạn nhiều q