Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342276
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2276 lượt.
uá rồi hả? Chúng ta đang ở Trung Quốc, cô thử nghĩ xem, một người mẹ độc thân không chồng thì sẽ chịu biết bao áp lực?”
“Vậy tôi sẽ ra nước ngoài.”
“Nếu nói cô muốn ra nước ngoài thì bây giờ đã không ở lại trong nước. Người mẹ độc thân không chỉ vô trách nhiệm với chính bản thân mình mà còn với cả đứa bé nữa…” Giang Lưu lải nhải nhiều đến nỗi cô chỉ muốn tìm hòn đá chặn miệng anh lại.
Thật sự cô đang cúi đầu tìm hòn đá, tính dọa anh một cái. Đá trên đỉnh núi khó tìm, cô đi dọc theo con đường, yên lặng đứng đó thất thần chốc lát vì cô vừa nhớ đến một chuyện ngày trước.
“Cô đứng đó làm gì thế? Nguy hiểm lắm.” thấy cô đứng im bất động gần vách đá, Giang Lưu kéo cô lại.
Trần Tử Dữu được anh kéo tới khu vực an toàn, hào hứng nói: “Đổi chủ đề đi, chuyện trẻ con này phiền phức chết được.”
“Chị Trần à, cô làm người phải nói đạo lý chứ. Đề tài này rõ ràng do cô khơi lên trước mà.”
Giang Lưu đương nhiên không biết, trong phút thất thần đó, cô đột nhiên nhớ có người đã từng yêu cầu cô sinh con, dù khi đó cô đang giận dữ, không quan tâm anh nghiêm túc hay chỉ đang đùa cợt nhưng hôm nay chuyện cũ lại trở về, cô thoáng phiền muộn. Trí nhớ tốt quá cũng là chuyện đáng ghét.
Khoảng thời gian đó, Giang Lưu và cô chơi mãi trò cá cược nhàm chán, cái gì cũng cá, ví dụ như một trận bóng nào đó sẽ có bao nhiêu bàn thắng, hay mười ngày sau trời nắng hay mưa, ai thua sẽ được quyền yêu cầu người kia làm cho mình một việc. Giang Lưu thua tương đối nhiều nên nhiều lần anh bị ép làm những việc mà xem ra không có gì ngốc hơn được nữa, như sáng chủ nhật phải cùng các bà các cô xếp hàng đi mua bốn cân (2 cân = 1kg) trứng gà giá đặc biệt số lượng có hạn, hay phải viết lời bình dài ngoằng cho một tiểu thuyết đăng nhiều kỳ trên diễn đàn tiểu thuyết. Giang Lưu yêu cầu cô thực hiện khi thua cá cược thì đơn giản hơn nhiều, chỉ cần làm thật nhiều món ăn ngon, nhưng cũng đủ làm khó cô rồi.
Đến một ngày, khi Giang Lưu vừa thắng cuộc, anh giống như đang đấu tranh nội tâm một lúc mới dùng một giọng điệu thoải mái nói: “Tôi muốn biết cuối cùng Giang tiên sinh đã lưu lại cho cô thứ gì.”
Trần Tử Dữu im lặng.
“Tôi chỉ cần biết là gì thôi mà. Nếu là một bức thư tình, tuyệt đối tôi sẽ không xem đâu.” Anh cười hì hì nói tiếp.
Trần Tử Dữu tiếp tục im lặng.
Giang Lưu đã hiểu ra. Anh hơi ngạc nhiên: “Cô vẫn chưa mở tủ sắt ra sao?”
Anh thấy Trần Tử Dữu im lặng xem như đã thừa nhận, mặt sầm xuống: “Lúc trước cô nói có cho thêm mười cơ hội cô cũng không quay đầu, tôi còn tưởng cô đang giận lẫy hay nói giỡn. Tôi đã tưởng thế, hóa ra lời cô nói đều là thật.”
“Tôi chưa bao giờ nói dối.”
“Tôi thật không hiểu. . .”
“Rốt cuộc Giang tiên sinh của anh thích tôi ở điểm nào.” Trần Tử Dữu biết lời anh sắp nói nên thay anh nói tiếp.
Sự thật là cô không mở ngăn tủ ấy vì rất nhiều lý do. Nếu bên trong chỉ là những món đồ trang sức chưa được động vào, cô không có hứng thú, cũng không muốn nhớ đến. Nếu có thêm thứ khác, một bức thư từ biệt hay xin lỗi, cái này không giống chuyện anh sẽ làm, anh không phải người ướt át dài dòng như vậy. Nhưng nếu bên trong có những thứ khác, cô càng không muốn mở ra, không muốn lại bị xáo trộn tâm hồn. Có điều, đối mặt với sự lên án của Giang Lưu, cô thật sự chẳng muốn giải thích.
Năm phút trước anh còn đang rạng rỡ, vui vẻ thì lúc này đã khôi phục lại nét mặt cô rất quen thuộc. Lạnh nhạt. Từ khi gặp lại anh đến nay, anh không hề che giấu hỉ nộ ái ố của mình nên thật sự đã lâu cô không thấy vẻ mặt này của anh. Nhiều khuôn mặt như thế không đi thi tuyển diễn viên thì thật tiếc quá.
Âm giọng của Trần Tử Dữu cũng hạ thấp: “Giang Lưu, hai tháng nay anh tiếp xúc với tôi chính là vì chuyện này sao? Anh có thể trực tiếp hỏi tôi. Khiến anh phải nhịn lâu rồi.”
“Cô cứ xuyên tạc thiện ý của người khác như vậy tôi cũng không làm gì được.” Giang Lưu nhìn nét mặt thờ ơ của cô, lạnh lùng nói tiếp, “Dĩ nhiên, nếu không phải mỗi lần đến gần cô lại khiến tôi có cảm giác được ở gần Giang tiên sinh thì tôi cũng không để mình bị khinh rẻ như vậy.”
Tử Dữu cười nhạt, xoay người rời khỏi. Cô đi được chục bước thì sau lưng có tiếng gió, vừa quay người, Giang Lưu đã đuổi theo, giữ chặt ống tay áo của cô, bộc lộ tính khí trẻ con, khờ khạo: “Tôi nói lung tung rồi, cô đừng giận.”
Tử Dữu khẽ hất tay anh ra: “Giang Lưu, anh đừng đóng kịch nữa, tôi không thể phân biệt được đâu mới là bộ mặt thật của anh. Nếu anh luôn sùng bái anh ấy như vậy thì cũng nên học tập anh ấy đi, anh ấy không bao giờ đóng kịch cả.”
“Tôi cũng không đóng kịch, bộ mặt nào cũng là tôi, tin hay không tùy cô.”Một lúc sau, Giang Lưu nhàn nhạt nói. Khi anh nói vậy, biểu lộ, giọng nói đều thật sự rất giống Giang Ly Thành.
Sau đó, Trần Tử Dữu đã mở tủ sắt bảo hiểm ra. Vì thuộc hạ trung thành Giang Lưu vành mắt đã đỏ lên nên cô mềm lòng, cũng lười so đo với anh. Quả thật nếu không phải vì một đôi mắt Giang Ly Thành khác đang nhìn cô (ý nói Giang Lưu giống Giang Ly Thành) mà Giang Lưu đối với anh lại quá tôn kính thì chuyện vừa rồi có đáng