Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342567

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2567 lượt.

Từ đã được thuê làm tài xế cho đứa bé, kiêm luôn cận vệ và bảo mẫu, luôn chăm sóc anh đến khi 18 tuổi, sau đó mới tới trang viên này. Vì vậy, Lý Từ đã chứng kiến Chu Lê Hiên lớn lên nên luôn xem anh như con. Thậm chí Chu Lê Hiên còn là ông mai cho hai người họ.
Lý Lâm lúc ấy sợ cô không hiểu hết lại bổ sung một câu: “Lê Hiên thiếu gia mấy tháng trước tỉnh lại sau cơn hôn mê thì không nhớ bất kỳ ai hay bất kỳ việc gì, từ chối tiếp xúc với tất cả mọi người, trừ cha con. Lý Từ và Rica tiểu thư là hai người cậu ấy còn có chút ấn tượng.
“Rica là ai?”
“Trợ lý, bạn thanh mai trúc mã, có lẽ cũng là ‘bạn gái’ của cậu ấy.”
Trần Tử Dữu đang nhớ lại đoạn đối thoại này thì vô tình chạm mắt với Chu Lê Hiên. Cô giả vờ như không nhìn anh mà ném ánh mắt ra phía sau lưng anh, sau đó nhanh chóng cụp mắt xuống.
Thật quái đản nhưng cô hết sức nhạy cảm với gương mặt đó, càng dị ứng với từng lời nói cử động của anh hơn mặc dù người này mày kiếm mắt sáng, khí chất thanh nhã, phong độ ung dung.
Biểu lộ khẽ nhíu mày và chăm chú nghe người khác nói chuyện của anh thật sự rất giống người nào đó làm trái tim cô khó chịu. Động tác mỉm cười và ăn uống của anh không giống người nào đó nhưng vẫn làm trái tim cô khó chịu.
Vừa lạ lẫm vừa quen thuộc.
Sau đó cô thầm đính chính: thật ra mình và người kia cũng chưa bao giờ thân thuộc.
Có lẽ vì e ngại Chu Lê Hiên mất trí nhớ nên chủ đề nói chuyện trong bàn cơm có chút cẩn thận, cố gắng không đề cập đến chuyện trước kia nhưng thỉnh thoảng cũng thất bại.
Lý Từ tập trung vào đề tài thu hoạch nho năm nay và mong muốn có được loại rượu chất lương. Ông nói: “Năm nay thu hoạch có điểm không bình thường, dù đối với nhà vườn không phải chuyện tốt nhưng đối với chúng ta mà nói, có lẽ năm nay có thể ủ được loại rượu chất lượng tốt nhất. Tôi đã chuẩn bị cả rồi. Tuy điều kiện không như ý lại có gió xấu nhưng vẫn có thể thành công. Cậu cứ năm nào cũng phàn nàn với tôi, nói tôi không cho ra được rượu ngon.”
Trần Tử Dữu nghe thấy những chữ rất ít người đề cập đến trong phạm vi cuộc sống của cô thì tim lại đập nhanh, Chu Lê Hiên nhẹ nhàng nói: “Rượu ngon thì không cần nhưng vị tiểu thư này khó có dịp đến đây, lúc cô ấy tản bộ trong vườn đã nhìn thấy nho chín nẫu, chắc ấn tượng không tốt với nơi này rồi vì có nhiều thứ không đẹp mà.”
Cả bàn cười ồ lên trong khi người trong cuộc lại cúi đầu, Lý Từ tiếc nuối nói: “Không cần chờ đến lúc đó, Tử Dữu phải trở về nước rồi.”
Họ chúc mừng sinh nhật chủ nhân bữa tiệc, Chu Lê Hiên lại chủ động nói: “Năm trước sinh nhật em anh vốn định tặng cho em một con ngựa. Mai em ra nông trường chọn một con đi.”
Lý Mộc Trừng ngạc nhiên kêu lên: “Anh còn nhớ chuyện trước kia?”
“Không nhớ. Nhưng anh xem lại sổ thì nhớ điều này.”
“Ồ.” Đôi mắt Lý Mộc Trừng rũ xuống nhưng lại nhanh chóng nhóm lên ngọn lửa mới, “thì ra anh có sổ ghi chép, vậy anh còn nhớ gì nữa không?”
“Hoàn toàn không. Như đang nhìn của người khác vậy, rất xa lạ.” Chu Lê Hiên bình tĩnh trả lời, có vẻ không cấm kỵ gì với đề tài mẫn cảm này.
“Vậy anh có nhớ được những ký ức kỳ lạ của người khác không? Chị Tử Dữu cho em xem một website viết tiểu thuyết xuyên không, thân thể của một người nhưng linh hồn lại của người khác. Haha, có lẽ anh bây giờ cũng là một linh hồn khác trong thân thể này đó, như vậy lại càng hay.”
“Lý Mộc Trừng” Lý Từ giọng nói nhẹ nhàng nhưng hàm ý cảnh cáo.
“Truyện nào mà thú vị vậy?” Câu hỏi này lại nhằm vào Trần Tử Dữu.
“Thật ra không có gì thú vị cả, nhất định anh sẽ không cảm thấy hứng thú đâu.” Trần Tử Dữu gượng cười.
Sau bữa tiệc, Chu Lê Hiên và Lý Từ vào thư phòng tiếp tục trò chuyện về việc kinh doanh của vườn nho. Lý Từ nói: “Hiếm khi thấy cậu để tâm đến việc này đấy.”
Ba người phụ nữ ngồi trong phòng khách vừa xem tivi vừa uống trà.
Lý Mộc Trừng tâm tư vẫn đặt trên người Chu thiếu gia của cô: “Khi nào thì anh ấy mới có thể khôi phục trí nhớ nhỉ?”
“Nghe cha con nói, đầu cậu ấy bị chấn thương rất nặng, có thể sẽ mất trí nhớ vĩnh viễn.”
Trong mắt cô bé hiện lên một màn lệ.
Lâm Lâm nói rõ ràng: “cậu ấy có thể tỉnh lại như thế đã là kỳ tích ông trời ưu ái ban cho rồi, quên hết chuyện trước kia cũng không sao. Dù gì những thứ thuộc về cậu ấy cũng không mất đi, lão phu nhân càng yêu thương cậu ấy hơn trước.”
Vốn chỉ định làm người nghe, Trần Tử Dữu cũng khuyên cô bé: “Anh ta quên đi chuyện trước kia nhưng vẫn không quên cách ăn uống, đi đứng, nói chuyện, viết chữ. Nếu anh ta tỉnh lại mà biến thành một đứa trẻ thì không phải còn tệ hơn sao?” Nói xong những lời này chính cô cũng cảm thấy mệt mỏi, quả nhiên cô không thể an ủi người khác.
“Nhưng có lẽ ở nơi phương xa đang có một cô gái chung tình chờ đợi anh ấy nhưng anh ấy lại vĩnh viễn quên mất cô ấy? Thật đau lòng!”
“Lý Mộc Trừng, chuyện đó chỉ có trên phim thôi.” Lâm Lâm nói.
Trần Tử Dữu nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài ánh trăng sáng rõ như nước.
Điện thoại của cô đúng lúc này vang lên, Trần Tử Dữu ra ngoài nghe điện, là công ty trong nước gọi tới, theo thong l