The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342256

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2256 lượt.

chỗ thế này không giống những nơi quen thuộc, phải mang theo người chứ.”
Chu Lê Hiên chỉ vào camera: “Có camera, có cả chuông báo động nữa mà.”
“Vậy cũng không nên ngồi trên thang, nguy hiểm lắm.”
“Vì ở đây không có ghế.”
Trần Tử Dữu cúi xuống để tránh bị bắt gặp cô đang cười. Mấy lời đối thoại này khiến cô nhớ tới những năm tháng cô và bạn bè từng trải qua kiếp sống trẻ em chịu sự dạy dỗ ngắn ngủi.
“Tôi đưa Tử Dữu đi tham quan hầm rượu, không ngờ lại quấy rầy cậu.” Dạy bảo không được, Lý Từ giải thích.
“Không sao, cháu chỉ ngồi một lúc thôi, xem có thể tìm lại cảm giác trước kia được không.”
“Tìm được không?”
“Không.”
“Đương nhiên không tìm được rồi. Cậu chỉ đến đây tổng cộng có hai lần, lần cuối là 5 năm trước kìa.”
Giữa chừng bị xen ngang nên Chu Lê Hiên cùng họ ra khỏi hầm rượu luôn, bước chân của anh rất chậm.
Trời cao mây trắng, gió nhẹ phơ phất. Họ đi cùng nhau một đoạn đường ngắn, hàng rào hoa kim ngân vừa nở. Trần Tử Dữu tâm sự nặng nề, một mình đi phía trước một quãng xa. Lý Từ và Chu Lê Hiên đi sau nói chuyện.
Điện thoại của Lý Từ đột ngột vang lên. Ông dùng tiếng Anh lưu loát nói: “Biết rồi. Ngay bây giờ sao?” Ông băn khoăn nhìn Trần Tử Dữu và Chu Lê Hiên: “Tôi đang có chút việc. Để mai được không? Không thì 2 tiếng nữa vậy?’
Chắc là công việc vì thái độ của ông hơi bối rối, có lẽ đang lo nhỡ việc nhưng không muốn để Chu Lê Hiên cảm thấy ông vì chuyện riêng mà bỏ bê chuyện công, cũng không muốn lỡ hẹn với cô. Cô thông cảm nói: “Cha đi mau lên, con có thể tự đi được.”
Lý Từ vui vẻ nhìn cô: “Cha kêu Mộc Trừng đến đi với con.”
“Không cần, con nhớ đường mà. Chiều nay Mộc Trừng có hẹn với bạn rồi.”
“Hai người định đi đâu?” Chu Lê Hiên lễ phép chen vào một câu.
“Chúng tôi định ra trấn đi dạo, hôm nay có đoàn múa rối dân gian rất được yêu thích đến đó biểu diễn.” Lý Từ nói.
“Cháu cũng đang định ra trấn đi dạo. Vậy để cháu đi cùng cô ấy.” Chu Lê Hiên lịch sự nói. Hai giây sau, anh sửa lại, bổ sung thêm, “Hay là đi dạo với tôi nhé. Đi một mình cũng chán lắm.”
“Được.” Trần Tử Dữu dứt khoát trả lời, không chỉ có Lý Từ giật mình mà cả Chu Lê Hiên cũng có vẻ bất ngờ.
Lúc này có hai người đi theo họ, một người là lái xe, người còn lại là bảo vệ, trùng trùng điệp điệp rất là khí thế.
Trấn nhỏ cổ kính mà yên bình, những ngôi nhà lầu nhiều tuổi nằm san sát nhau, lối đi hẹp không đủ cho một chiếc xe có rèm che đi lọt. Hai người đành phải xuống xe đi bộ, một người cận vệ không nhanh không chậm theo sát phía sau, người kia thì lái xe lòng vòng tìm chỗ đỗ.
Khi phía trước có một chiếc xe đạp phóng vụt qua thì Chu Lê Hiên vô cùng ga-lăng mà kéo cô sang một bên.
Họ đi rất chậm, Chu Lê Hiên bước từng bước cẩn thận.
“Tôi không đi nhanh được.” Chu Lê Hiên giải thích, “Cũng may chỗ hôm nay chúng ta muốn đến không cho xe vào.”
“Anh nên đi lại ít thôi, có thể ngồi xe lăn mà.” Trần Tử Dữu nói thật lòng.
“Ngồi nhiều tôi sợ sẽ quên luôn cách đi đứng.”
“Xin lỗi.” Cô bị câu nói làm cho thương cảm.
“Bác sĩ cũng cho rằng nên đi lại nhiều sẽ tốt hơn.”
“Ừm.” Sự đồng cảm của cô lại không còn nữa.
Hôm nay đoàn múa rối nghiệp dư sẽ diễn vở ‘Romeo và Juliet’, phiên bản tóm tắt, nội dung vẫn đầy đủ nhưng lời kịch đã được cắt giảm tương đối nhiều. Tại nơi diễn ra màn trình diễn có rất đông người, phần lớn là các bậc phụ huynh mang theo con nhỏ, ít có ai như hai người họ.
Người xem rất nhập tâm. Khi Romeo và Juliet cùng nhau chết đi thì hai người đi cùng họ, một người nghẹn ngào, người còn lại đang gạt nước mắt.
Xem xong, Trần Tử Dữu nhớ lại vở diễn vừa rồi mắc chút sơ sót mà cười khẽ.
“Ai xem cũng khóc chỉ có mình cô là cười.”
“Lúc còn bé xem xong thì cũng có đau lòng nhưng bây giờ lại cảm thấy…Hai người đó bất chấp muốn kết hôn với kẻ thù truyền kiếp và cũng là hung thủ sát hại người thân của mình, cuối cũng cả tính mạng cũng không cần, thật không thể tưởng tượng nổi. Nếu tôi là Juliet, tôi sẽ không tự sát, cũng không lấy anh ta.”
Chu Lê Hiên nói: “Tôi tặng cô một bài thơ.” Sau đó anh nghiêm túc đọc chậm, “Love is dear, freedom is dearer. Both can be given up for life” (Tình yêu là đáng quý, tự do còn đáng quý hơn. Cả hai đều đáng để đánh đổi mạng sống.)
Trần Tử Dữu bị sặc.
Họ dạo qua tiệm đồ sứ, tiệm đồ chơi và hàng trái cây, nấn ná một lúc trong nhà sách rồi ghé thăm một giáo đường nhỏ trong trấn. Chu Lê Hiên đúng là một người bạn đồng hành lý tưởng, ga-lăng, tinh tế nhưng không quá nhiệt tình để làm cô thiếu tự nhiên.
Xe của họ thong thả chạy trên đường phố, mỗi khi mắt Trần Tử Dữu dừng lại một lúc ở cửa hàng nào anh lại kêu lái xe dừng lại ở đó: “Tôi muốn vào đây xem, được không?” không cần cô mở miệng, cũng không cần cô cảm kích, cũng như khi ở trước mặt Lý Từ anh không gọi họ của cô vậy, vô cùng tế nhị và lịch lãm.
Khi mua sắm anh cũng không thất lễ mà giành trả tiền cho cô nhưng anh sẽ giúp cô trả giá, thường được giảm đến một cái giá thấp đến mức thái quá, thậm chí có thể giảm đến 90%. Dù cô đầy nghi hoặc nhưng cũn