Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342266
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2266 lượt.
xa cách, “Cô đã khỏe chưa?” Trước mặt anh là một cái bàn đá trắng.
“Tôi họ Trần.” Trần Tử Dữu trả lời đúng mực.
Người ngồi nơi đó nhìn thẳng vào cô, ánh mắt của anh trong suốt như đang quyết định điều gì. Sau đó nét mặt của anh lại càng nhu hòa hơn, khi mở miệng thì lập lại lời anh vừa nói: “Mời ngồi, Trần tiểu thư.”
Đêm đó khi thấy anh, thần kinh của cô bị bóng tối tra tấn đã đến giới hạn, cô thật sự cho rằng mình nhìn thấy hồn ma của Giang Ly Thành nên kinh hoàng mà ngất xỉu.
Hôm nay gặp lại anh, Trần Tử Dữu lại cảm thấy như không phải. Màu da của Giang Ly Thành luôn khỏe khoắn chứ không tái nhợt như vậy, còn nụ cười của anh luôn lạnh lùng, nghiêm nghị không có độ ấm. Còn người trước mặt cô đây, đôi mắt có ánh cười rồi chậm rãi lan đến lông mày và khóe môi, nhẹ nhàng biến mất.
Thật sự giống hay không cô không đoan chắc được. Khi Giang Ly Thành còn sống, cô chưa bao giờ nhìn kỹ anh, cũng chưa từng có tấm ảnh nào của anh, sau khi anh ra đi, cô càng cố gắng không nghĩ đến anh nữa. Người đó trong mắt cô chỉ còn lại một hình bóng, một hình bóng rõ ràng không cách nào biến mất được nhưng khuôn mặt lại nhạt nhòa.
Cô còn nhớ lần đầu gặp gỡ anh vẫn là bộ dáng ấy, áo trắng phiêu diêu, thần sắc thanh tĩnh lạnh nhạt, môi khẽ nhếch lên, một nam sinh ngũ quan góc cạnh rõ ràng. Giang Ly Thành sau này, cho dù cô không cố gắng ghi nhớ nhưng trong tâm trí cô, hình dáng anh đã không còn giống lần gặp gỡ đầu tiên ấy nữa.
Người đàn ông đang ngồi trước mặt cô lại đột nhiên khiến cô nhớ tới đêm trăng 10 năm trước, ánh mặt trời rực rỡ và ánh trăng sáng ngời đêm đó, người thanh niên thanh khiết đang tắm mình dưới nắng mai và người dưới bóng trăng năm đó.
Trần Tử Dữu không ngồi xuống, chỉ nói: “Cám ơn hoa của anh.” Sau đó lặng lẽ lui về sau cho đến khi không thấy anh nữa.
Tình huống càng lúc càng kỳ quặc thì Lâm Lâm kịp thời chạy tới: “Tử Dữu, hóa ra con ở đây. Chào buổi trưa, Chu tiên sinh. Cậu có vẻ tốt hơn rồi.”
Chu thiếu gia khôi phục biểu tình lúc trước, thanh tĩnh, lãnh đạm: “Khá hơn rồi, cám ơn thím.”
“Đây là Trần Tử Dữu tiểu thư. Tử Dữu, đây là Chu Lê Hiên tiên sinh.”
“Cháu và Trần tiểu thư đã biết nhau.”
“Vậy sao?” Lâm Lâm nhìn Trần Tử Dữu nãy giờ vẫn im lặng, cũng không biết nên nói gì nên cô cúi đầu nhìn sợi dây chuyền mới của mình, nghịch nghịch một chút.
“Dây chuyền của thím nhìn rất hay.” Chu thiếu gia tựa hồ cũng nhìn ra tình cảnh của cô, hạ mình nói.
“Cám ơn. Chủ tiệm nói đây là mảnh thiên thạch đến từ ngoài không gian đó.”
Chu thiếu gia cười nhẹ: “Thím nên đi trả lại đi, còn có thể mắng ông ta một trận và yêu cầu bồi thường gấp đôi nữa. Đây chỉ là một khối thủy tinh bình thường thôi.”
Trần Tử Dữu ngẩng mạnh đầu lên, quét mắt về phía anh nhưng sắc mặt người đó vẫn không có gì khác thường.
Lâm Lâm kinh ngạc: “Cậu chỉ nhìn liếc từ xa như vậy!”
“Cháu đảm bảo, cái này không phải thiên thạch gì cả.” Chu thiếu gia ung dung nói
Ánh mắt của anh chạm mắt Trần Tử Dữu. Hai người giằng co một lúc cho đến khi trong mắt vị Chu thiếu gia kia ánh lên một tia nghi hoặc, anh hạ mắt xuống, nhẹ nhàng giơ tay lên, một người hầu yên lặng xuất hiện phía sau anh.
Anh khẽ khom người chào hai người phụ nữ: “Tôi phải đi trước. Hoan nghênh hai người thường xuyên đến đây.”
Anh nói khiêm tốn nhưng vẫn chưa đứng lên.
Trần Tử Dữu cũng cúi chào anh, kinh ngạc nhìn thấy người hầu đẩy anh xa dần hồ sen. Thì ra anh nãy giờ đang ngồi trên xe lăn.
Nhưng cô có thể khẳng định đêm hôm đó, rõ ràng anh không hề đi xe lăn, cũng không dùng nạng chống.
Lâm Lâm ngồi tìm trên internet một lúc lâu, sau khi đối chiếu nhiều bức ảnh, không thể không chấp nhận cái khối thiên thạch bà mua phải đó chỉ là một khối thủy tinh bình thường nhưng bà làm theo những gì trên mạng nói, dùng đến kính lúp tinh tế để xem xét thật lâu mới kết luận được.
“Kỳ lạ. Lê Hiên vừa rồi cách chúng ta cả mét, mà còn như chỉ liếc qua. Sao cậu ấy có thể biết được thế nhỉ? Tử Dữu? Tử Dữu?”
“Chân anh ta làm sao vậy ạ?” Sau khi trở về từ hoa viên, lòng Trần Tử Dữu không yên, đột nhiên cô hỏi.
“Tai nạn xe, thiếu chút nữa ngay cả mạng sống cũng không còn.”
Có chút nghi hoặc nổi lên trong lòng, cô kiềm nén: “Thật là bất hạnh.”
“Xem như may mắn đó. Nghe Lý Từ nói, thương thế của cậu ấy rất nặng, lại còn sống được như vậy thật là kỳ tích. Cậu ấy hôn mê đã hơn một năm, bác sĩ nói có thể không bao giờ tỉnh lại, cho dù có tỉnh cũng có thể trở nên khờ dại nhưng ba tháng trước, cậu ấy tỉnh lại thì chỉ mất trí nhớ thôi. Mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng quả thực có thể xem là kỳ tích.”
“Mất trí nhớ? Đã hơn một năm?” Trần Tử Dữu vô thức lập lại hai câu đó, những dấu hiệu kỳ quái cứ xoay tròn cực nhanh trong đầu cô: “Lần trước dì nói cháu của lão phu nhân xảy ra chuyện ngoài ý muốn ở trong nước chính là anh ta sao?”
“Đúng vậy, chuyện xảy ra vào mùa xuân năm ngoái.” Lâm Lâm nói.
Trần Tử Dữu bóp trán, mạch máu hai bên thái dương cô đang chảy kịch liệt: “Dì thật sự đã biết anh ấy rất nhiều năm? Rất thân thuộc?”
“Đú