Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342247

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2247 lượt.

ệ thì hằng năm mỗi cổ đông đều phải báo cáo kết quả kinh doanh.
Cô cúp máy, ngồi lại chiếc ghế trong vườn một lúc. Khu vườn này không xa hoa, quý phái như hoa viên của trang viên, lại nhỏ và không được bài trí đặc biệt. Trong sân chỉ có vài cây dạ lan hương và hoa hồng đang tỏa hương, hai cây lựu thì ra chi chít hoa, còn có một cái hồ tròn ba thước vuông, bên trong nuôi cá chép vàng và trồng hoa thủy tiên trắng. Sắc trời tuy đã tối nhưng trong hồ không còn cá bơi lội, thủy tiên cũng đã khép cánh, chỉ có bóng trăng chiếu xuống và gió thổi qua mang lại chút dập dờn. Cô đang ngồi ngay cạnh hồ nước.
Cô trầm ngâm nhìn trăng trong nước thì thấy phía trước có bóng người đi tới phản chiếu dưới nước, bước đi và hơi thở đều rất nhẹ, cơ hồ hòa nhập cùng tiếng gió và tiếng côn trùng kêu.
Người đó ngồi xuống bên cạnh cô: “Trần tiểu thư có thích nơi này không?”
“Bình thường.” Cô thuận miệng đáp xong đột nhiên nghĩ chủ nhân của trang viên hỏi như vậy có lẽ muốn ám chỉ ‘nơi này’ là cả tòa trang viên, vậy câu trả lời của cô có phần thất lễ rồi. Cô lập tức quay đầu nhìn anh, cẩn thận sửa lại, “rất thích.”
Chủ nhân trang viên hiển nhiên thấy cô đổi giọng thì nhận ra cô đã hiểu lầm nên anh hiểu ý cười: “Vậy mời cô hãy ở lại thêm vài ngày, bây giờ thời tiết ôn hòa nhất trong năm. Vả lại, bỏ lỡ mùa thu hoạch thì thật đáng tiếc.”
Lời mời đến từ chủ nhân làm cô không biết trả lời thế nào, Trần Tử Dữu không nói gì. Cô đã nói trước với Lý Từ và Lâm Lâm, chờ vài ngày sau sinh nhật của Lý Mộc Trừng cô sẽ trở về. Hai người họ đều cảm thấy rất tiếc nuối, năm lần bảy lượt giữ cô lại, hy vọng cô sẽ đợi qua lễ mừng thu hoạch mới đi.
Năm nay lễ mừng một tuần sau mới được cử hành, cô vốn đã định sau khi xong lễ mới đi. Nhưng không biết Chu thiếu gia, chủ nhân trang viên, vì sao lại có tâm trạng tốt thế, đã quyết định tổ chức lễ mừng long trọng hơn, vậy nên hoạt động này lại bị kéo dài ra.
Cô đương nhiên muốn cùng những thành viên mới trong gia đình cùng tụ họp vui chơi nhưng cô đã ở lại đây quá lâu, hai tuần rồi, cô không muốn tiếp tục quấy rầy họ.
Cô nhìn người đàn ông bên cạnh. Cô không tham gia được lễ mừng mùa thu hoạch cũng là do anh gây nên.
“Họ hi vọng cô sẽ ở lại lâu hơn một chút.” Chu thiếu gia dừng lại một lát, nói tiếp: “tôi cũng muốn mời cô ở lại thêm vài ngày.”
“Cám ơn anh.” Lời nói này rất mập mờ nhưng ngoài câu này cô cũng không biết nên nói gì khác.
Trần Tử Dữu lại nhìn bóng trăng trong nước bị gió thổi nhẹ uốn nếp, hơi lo lắng trăng sẽ bị gió thổi tan.
Họ cùng im lặng một lúc lâu. Trần Tử Dữu cảm thấy bỏ đi trước cũng không tốt mà im lặng cũng ngượng ngùng, đáng lẽ nên nói về một chủ đề gì đó nhưng đối diện với khuôn mặt này, cô thật sự không biết nên nói gì.
“Sau nhiều năm đột nhiên mới tìm được cha ruột của mình, cảm giác thế nào?” Trần Tử Dữu còn đang cố gắng tìm chủ đề thì người bên cạnh đã lịch sự nói trước.
Nhưng đề tài này đối với cô thật khó để trả lời. Rất vui? Rất cảm động? Cũng không tệ lắm? Không biết? Cảm tạ ông trời? Những đáp án này lần lượt bị cô gạt bỏ, khi trả lời cô lại hỏi lại một câu đường đột: “Sau nhiều năm đột nhiên mất tất cả trí nhớ, cảm giác thế nào?”
Dưới ánh trăng, cô lại lần nữa nhìn rõ người đàn ông đó đang tươi cười. Đó là một nụ cười rất đặc biệt, khuôn mặt anh mới đầu là thản nhiên nhưng đôi mắt có nét cười, rồi chậm rãi phủ lên lông mày, khóe môi, dần dần lan rộng ra.
“Cảm giác mất trí nhớ cũng không tệ, còn có thể giả vờ tiếp tục mất trí nhớ nữa.” đối với vấn đề vô lý như vậy, Chu tiên sinh lơ đễnh trả lời, “nhất là khi gặp phải người đáng ghét thì mỗi lần chỉ cần một câu ‘tôi không nhớ rõ’ là có thể đuổi được họ đi rồi.”
Trần Tử Dữu cũng cười. Cô nói: “Nhưng cũng có lúc phiền phức, nhất định sẽ thường xuyên có những người anh chưa bao giờ gặp nhưng lại tuyên bố là bạn của anh.”
Cô không biết mình đang cười, cô thường không cười nhiều. Mãi cho đến khi phát hiện mình đang bị Chu Lê Hiên quan sát, cô mới dần thu hồi nụ cười, khôi phục lại nét mặt lạnh nhạt.
“Còn có một khả năng nữa, trước kia có người đã biết tôi nhưng bây giờ có thể giả vờ như không nhận ra.” Chu Lê Hiên vẻ mặt bình tĩnh nhìn cô trong chốc lát, đột nhiên hỏi: “trước kia chúng ta đã gặp nhau sao?”
Tim cô lập tức đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đưa mắt dán vào bông thủy tiên đang khép nụ: “Đương nhiên là chưa từng.”
“Vậy,” giọng nói của Chu thiếu gia vẫn nhẹ như gió, “vì sao mỗi lần thấy tôi, cô giống như gặp phải ma vậy?”
“Có sao?” Trần Tử Dữu nhanh chóng nhắm mắt, mở ra đã là một ánh mắt vô tội.
“Không có sao?” Giọng nói vẫn rất nhẹ.
“Sao có thể chứ?” Trần Tử Dữu ổn định hô hấp, chuyển sang khuôn mặt tươi cười, hào phóng, “anh sao giống ma được?”
“Sao không được? ánh mắt của cô bây giờ nhìn tôi chính là đang thấy ma đó thôi.”
Anh vô tình, anh tàn khốc, anh cố tình gây sự, anh mới là người vô tình, anh mới là người tàn khốc, anh mới là người cố tình gây sự, tôi sao lại vô tình, tôi sao lại tàn khốc, tôi sao lại cố tình gây