Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342242
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2242 lượt.
g không biết làm thế nào.
Trần Tử Dữu ngày càng hoài nghi căn bản anh không hề mất trí nhớ, bởi vì khi đến một cửa tiệm, dù anh vẫn ít nói nhưng lại có thể gọi chính xác tên của ông chủ và nhân viên cửa hàng, còn thái độ của các ông chủ đối với anh rất cung kính, thân thiện, không có biểu hiện gì lạ thường.
Vì vậy, khi Chu Lê Hiên và cô cùng chơi trò nói thật hay đại mạo hiểm thì cô hỏi: “Anh thật sự mất trí nhớ sao?”
Khi đó họ đang ngồi trong một nhà hàng nhỏ có bề ngoài đặc biệt, bàn bên cạnh có hai đứa trẻ đang chơi trò đổ xúc xắc nói thật. Chu Lê Hiên cảm thấy trò chơi này rất thú vị.
Trần Tử Dữu thuận miệng nói: “Trước kia tôi cũng thường chơi.” Khi còn học đại học trong nước, cô và các bạn rất thích chơi trò này, không ép người được hỏi đỏ mặt tía tai thì không bỏ qua.
Chu Lê Hiên đề nghị chơi thử. Đề xuất này lại đúng như ý nguyện của cô. Nhưng hai người có điều kiện.
Chu Lê Hiên nói: “Chúng ta không thể chơi giống các anh bạn nhỏ được. Ai không chịu trả lời thì phạt uống sâm banh.”
Sâm banh ở đây không được tính là rượu, chỉ là đồ uống thôi, yêu cầu này cũng không quá đáng.
Trần Tử Dữu lên tiếng: “Không được hỏi các vấn đề vớ vẩn.”
“Cái gì mới bị cho là ‘vấn đề vớ vẩn’?”
Cô nói vậy vì nhớ trước kia có người bạn cứ thích hỏi vớ vẩn về nụ hôn đầu hoặc đêm đầu tiên nên cho rằng Chu Lê Hiên cũng có thể như vậy nhưng không ngờ anh lại hỏi lại, cô tùy cơ ứng biến nói: “Ví dụ như số đo ba vòng và cân nặng.”
Chu Lê Hiên mắt lóe sáng, khóe miệng cong lên như cười. Trần Tử Dữu phát hiện cô đã vội vàng đánh giá cao phong độ lịch lãm của anh rồi. Vì anh tươi cười nhìn cô vài lượt, chân thành trả lời: “Đàn ông đương nhiên sẽ không hỏi phụ nữ cái vấn đề vớ vẩn này rồi, họ thích tự mình phán đoán hơn.”
Trần Tử Dữu chỉ hy vọng thời gian quay về nửa phút trước để cô thu hồi những lời vừa nói.
Khi Trần Tử Dữu hỏi Chu Lê Hiên có thật sự mất trí nhớ không thì cô bày ra một vẻ mặt hoài nghi. Nếu thật sự mất trí nhớ thì biểu hiện của anh quá sức bình tĩnh, thản nhiên.
“Ý cô là tôi có thể gọi tên họ sao? Trước đây tôi từng tiện tay chụp hình và có thói quen viết sổ ghi nhớ, những nơi đã đi, những người đã gặp tôi đều viết lại.” Chu Lê Hiên nói, “Bây giờ đến lượt tôi. Chúng ta đã từng gặp nhau đúng không?”
“Không. Tôi chưa từng biết anh.”
“Vậy vì sao cô . . .”
“Câu kế tiếp là của tôi. Trí nhớ của anh vĩnh viễn cũng không thể khôi phục? Anh có tiếc không?”
“Trần tiểu thư, tôi nghĩ đây là hai câu hỏi rồi.”
Trần Tử Dữu phải uống sâm banh nhiều hơn Chu Lê Hiên vì Chu Lê Hiên không từ chối trả lời câu hỏi nào, anh chỉ nói nhiều nhất câu “Tôi không nhớ”, cũng không tính là từ chối trả lời. Còn Trần Tử Dữu thì không làm được như anh.
“Mối tình đầu của cô là năm bao nhiêu tuổi?”
Trần Tử Dữu uống sâm banh.
“Vì sao lần đầu gặp tôi cô lại ngất xỉu?”
“Tôi có chứng sợ bóng tối.” Cô bịa đặt một từ chuyên khoa, cũng không sai sự thật.
“Nhưng khi cô xỉu là có ánh sáng rồi.”
“Chu tiên sinh, tới phiên tôi đặt câu hỏi.”
Sau khi cô hỏi một câu, Chu Lê Hiên tiếp tục câu hỏi của anh: “Vì tôi rất giống một người? Mỗi lần cô nhìn thấy tôi, tôi đều có cảm giác cô đang nhìn xuyên qua tôi và dừng lại ở một không gian khác.”
Trần Tử Dữu từ chối trả lời nên lại phải uống một ly sâm banh. Cô cực kỳ hối hận khi tham gia cái trò ấu trĩ, ngớ ngẩn này. Cô không những không thăm dò được bất cứ tin tức có giá trị nào mà còn bán rẻ không ít tin tức cá nhân.
Trần Tử Dữu lâu rồi không thoải mái đi dạo phố, đất nước này đất đai nhiều, bầu trời xanh thẳm, không khí tươi mát tràn ngập sự thanh bình. Hai, ba tiếng sau, Chu Lê Hiên đã làm cho cô đầu váng mắt hoa nhưng anh lại không có biểu hiện gì khổ sở cả. Rốt cục cô cũng tin quả thật anh không phải rất giống Giang Ly Thành.
Vì thái độ của anh đối với cô rất thân thiện, cô cũng có thể coi anh như một người hoàn toàn xa lạ, một người bạn bèo nước gặp nhau.
Trong bầu không khí vui vẻ, họ cùng nhau chơi từng trò chơi trên phố. Tại một xưởng chế tác thủ công, Trần Tử Dữu làm ra một bức tranh cát chỉ tồn tại được trong vài phút lấy Chu Lê Hiên làm mẫu, còn Chu Lê Hiên thì bắn khí cầu trong gian hàng đồ chơi để lấy cho cô một con thỏ bông to đến nỗi cô ôm không xuể, cuối cùng chỉ có thể nhờ người đi theo cầm giúp. Anh bắn súng cực kỳ chính xác.
Khi mùi rượu sâm banh trên người họ bay hết, hai người men theo cánh đồng hoa oải hương tiến vào một giáo đường nhỏ. Đúng lúc có một đám cưới vừa cử hành xong nghi thức, bị một đám người vây quanh vô cùng náo nhiệt. Họ đến gần mới biết đôi tân hôn tuổi đã không còn nhỏ, chú rể tóc đã hoa râm còn cô dâu khi mỉm cười đã không che được nếp nhăn nơi khóe mắt. Đi ngang qua hai người thì cô dâu chủ động giang tay ôm Chu Lê Hiên và hôn lên trán Trần Tử Dữu.
Khi cặp vợ chồng mới cưới lên xe hoa, theo tục lệ cô dâu sẽ ném bó hoa về phía sau, không biết là cố ý hay ném trật mà bó hoa cô dâu bay thẳng về phía Trần Tử Dữu. Cô kinh ngạc theo bản năng ôm lấy đầu, cúi người xuống hy vọng có thể né kị