Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342238
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2238 lượt.
văng khắp nơi dưới chân núi tạo thành một dòng suối trong vắt thấy được cả đáy, tảng đá bị mài đến bóng loáng. Trần Tử Dữu ngồi bên bờ rửa mặt rồi từ từ đi vào giữa dòng suối. Nước suối thấm mát đến tận đáy lòng, theo xương cốt tản ra. Những buồn phiền tích tụ trong đầu cô cũng được tiêu tán, cô càng đi càng xa.
Chu Lê Hiên gọi cô: “Ngâm nước lâu quá sẽ bị viêm khớp đó.”
Cô vẫy vẫy tay với anh.
Mấy phút sau, Chu Lê Hiên nói: “Cẩn thận rắn nước.”
Trần Tử Dữu không để ý tới anh, tiếp tục đi về phía nước sâu, đột nhiên kêu lên một tiếng “A”. Cô nhanh chóng nhảy lên hòn đá bên cạnh, đứng không vững lại trượt xuống nước, suýt ngã sấp xuống. Nhưng cô chưa kịp phản ứng, Chu Lê Hiên đã hai ba bước chạy đến kéo cô lên, rồi ôm cô vào bờ.
Cả người Trần Tử Dữu đều ướt nhẹp. Vừa rồi có cái gì đó cắn chân cô, cô hoảng hốt cho rằng có rắn nước thật, đến khi lên bờ nhìn lại hóa ra chỉ là một con trai nhỏ nhưng đã hại cô ướt hết quần áo, còn bị rách một miếng da ở gót chân.
Chu Lê Hiên cười không ngớt. Chính anh cũng bị ướt hết chân, giày còn chưa kịp cởi ra.
Hai người cận vệ vẫn đứng phía xa lúc này mới như ở trong mộng tỉnh lại, vội lao đến, Chu Lê Hiên bảo họ đem khăn lông duy nhất cho Trần Tử Dữu, rồi khoát tay cho họ đi, anh cố chấp kiểm tra vết thương ở chân của cô.
Anh nắm mắt cá chân cô, chỉ dùng một tay là có thể giữ chân cô lại. Nét mặt và động tác của anh vô cùng tự nhiên, cũng không có ý đùa cợt hay khinh nhờn nhưng luôn mang theo một sự thân mật khó nói nên lời.
Trần Tử Dữu theo phản xạ suýt đá anh một cái, hỏi: “Anh định làm gì?”
Anh ngạc nhiên nói: “Cô cảm thấy tôi định làm gì?”
Trần Tử Dữu đứng dậy muốn đi. Chu Lê Hiên nói: “Xuyên thẳng qua giày như vậy có thể bị uốn ván đó.”
“Cũng do anh hại cả. Vừa rồi là ai gạt tôi là trong nước có rắn hả?” Cô tiếp tục bước đi. Bãi cỏ bên dòng suối mềm như thảm nhưng cũng cọ vào vết thương ở gót chân của cô, vừa đau vừa ngứa.
“Không lừa cô đâu, thật sự có rắn nước đó, còn có cả rắn cỏ chuyên cắn chân trần của các cô gái nữa.” Chu Lê Hiên đứng lên giữ chặt cô, “Cô trở mặt nhanh như con nít vậy.”
Trần Tử Dữu hất tay anh ra: “Nam nữ thụ thụ bất thân!”
“Xin hỏi, ý cô là tôi phải chịu trách nhiệm với cô sao?”
Trần Tử Dữu che tai tiếp tục đi, nghe anh ở phía sau nói tiếp: “Này.” Cô đi xa hơn. Đột nhiên nghe sau lưng có người hít vào thở ra một hơi, sau đó không tiếng động. Trần Tử Dữu lập tức quay đầu lại nhìn thấy Chu Lê Hiên vốn đang đứng bây giờ lại ngồi trên mặt đất, nét mặt vô cùng đau đớn.
Trần Tử Dữu đứng tại chỗ, không nhúc nhích.
“Này, giúp tôi với, kéo tôi lên đi.” Chu Lê Hiên nói.
“Đừng giả bộ, anh đừng nghĩ sẽ lại giả vờ hù dọa tôi được nữa.”
“Mới rồi không phải là tôi cứu cô đó sao? Lần trước cũng là tôi cứu cô. Cô không biết ơn thì thôi, sao lại vong ân phụ nghĩa như vậy? Tôi chẳng phải cũng bị cô hại đó thôi.”
Đoạn đối thoại này có vẻ quen quen, dường như đã từng xảy ra vào một ngày tháng năm nào đó. Trần Tử Dữu tiếp tục đứng nguyên tại chỗ, bóp trán suy nghĩ rồi bước từng bước về phía anh, chậm rãi dìu anh đứng lên.
Chu Lê Hiên thật sự không giống đang giả vờ, môi anh trắng bệch, thái dương và lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
Hai cận vệ đứng đằng xa nhanh chóng chạy lại, Chu Lê Hiên được đưa lên xe. Sắc mặt anh lại khôi phục vẻ thờ ơ như vừa rồi không hề xảy ra chuyện gì, nằm ở ghế sau không rên một tiếng thoạt nhìn bình tĩnh lạ thường, so với hai cận vệ đang hoảng hốt thì anh có vẻ tươi tỉnh hơn nhiều, chỉ khuôn mặt là không có chút máu, hai bên tóc ướt đẫm mồ hôi.
Trần Tử Dữu trầm mặc ngồi ghế hành khách. Khi nãy lúc họ đưa Chu Lê Hiên lên xe, cởi đôi vớ đã đẫm nước của anh ra, xắn ống quần lên và đắp một miếng khăn ướt lên đó thì cô phát hiện một bí mật. Chân phải của Chu Lê Hiên nhìn qua thì không có gì đặc biệt nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy ngón chân út của anh hướng vào trong, hình thành một đường cong nhỏ.
Trần Tử Dữu cùng họ trở về trang viên. Khi xe dừng lại, bên ngoài đã có cáng đang đợi sẵn, bác sĩ vội vàng theo phía sau.
Họ vừa đưa Chu Lê Hiên ra khỏi xe bỗng có một bóng áo hồng như gió bay đến cạnh anh, ôm chầm lấy anh: “Hiên, sao anh lại không cẩn thận như vậy?”
Trần Tử Dữu đứng cách đó vài mét, trầm tĩnh nhìn cô gái mang khuôn mặt thiên sứ và dáng người ma quỷ đó, đẹp không gì sánh bằng.
Nhưng Chu Lê Hiên lại phản ứng lại với sự nhiệt tình của cô một cách hoàn toàn trái ngược. Anh chỉ nhàn nhạt nói một từ: “Rica.”
Rica, như lời kể, là thanh mai trúc mã, kiêm trợ lý và bạn gái theo lời đồn của anh.
Chân của Chu Lê Hiên đúng thật do cô hại. Anh đã vận động mạnh lại bị nước vào nên vết thương cũ tái phát.
Trần Tử Dữu cho rằng Chu lão phu nhân tuyệt đối sẽ không nhân từ mà tha thứ cho cô, không ngờ khi nghe cô nói “Xin lỗi”, tuy điệu bộ vẫn như đang gây sự nhưng cũng không có dấu hiệu sẽ gây phiền toái cho cô: “Là cô đưa nó đến đó? Cô làm nó ngã xuống nước? Đều không phải? Vậy cô xin lỗi cái gì?”
Nhưng Chu lão phu nhân lại có hứng thú với chuyện khác: “Nghe nói hôm na