Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2570 lượt.

p nhưng Chu Lê Hiên so với cô còn nhanh hơn, anh giữ chặt cánh tay cô để ngăn cô thực hiên cái động tác thiếu lịch sự này, đồng thời anh khẽ vươn tay bắt lấy quả cầu hoa hồng trắng, không chờ cô hoàn hồn đã nhét vào tay cô, toàn bộ động tác đều như mây bay nước chảy, liên tục không ngắt quãng.
Trần Tử Dữu còn đang kinh ngạc không hiểu chuyện gì thì trong đám người đã có người vỗ tay, cô dâu đã mở mui xe đứng lên hôn gió với hai người, những thiếu nữ và phụ nữ kéo đến hôn lên má cô và nói: “Chúc cô nhiều may mắn.” “Chúc cô hạnh phúc.” Đàn ông cũng tới, cô liều mạng cúi thấp đầu xuống nên bọn họ chỉ chạm vào cô.
Mặc dù mặt cô dính nước miếng của nhiều người lạ nhưng cũng chỉ có thể duy trì vẻ mặt được cho là đang cười, vì cô đoán đây có lẽ là tập tục địa phương, cô gái nào nhận được hoa cô dâu sẽ được mọi người chúc phúc và ôm hôn thân ái. Tham gia hôn lễ còn có ông bà già và trẻ nhỏ, để họ chạm vào cô so với cả đám gái trai trẻ tuổi thì còn dễ chịu đựng hơn. Sau cùng cũng đến phiên người cuối đến chúc phúc cho cô, cô âm thầm bực mình, không ngờ có một đứa trẻ phá phách chỉ vào Chu Lê Hiên nói to: “Anh ở gần chị ấy nhất, sao không hôn chị ấy? Chẳng lẽ anh không thích chị ấy?”
Trần Tử Dữu tin chắc cô lúc này đang cười rất tươi, thực tế còn có thể so với nụ cười hớn hở của Chu Lê Hiên nữa. Anh mỉm cười nói với đứa bé: “Anh là người cuối cùng.” Dứt lời anh quét mắt một lượt, nét mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt quỷ dị.
Cô thầm nhủ, mỗi tấc trên má mình kể cả mũi và trán đều dính nước miếng và dấu son của người khác, nghe Lâm Lâm nói thiếu gia này ưa sạch đến kỳ quặc, nhất định sẽ không góp phần vào cái màn náo nhiệt này. Không ngờ cô vừa nghĩ xong, người đó đã đưa tay nâng cằm cô lên, Tử Dữu nói, “Anh đừng quậy.” Lời còn chưa dứt Chu Lê Hiên đã dùng tốc độ sét đánh hôn lên môi cô. Trong tích tắc hai đôi môi mềm mại chạm nhau, não cô liền trống rỗng, sau đó, trong thời gian ngắn nhất cô hành động theo bản năng, dùng sức đẩy anh ra. Kết cục lại phản tác dụng, cô bị ngã về sau, còn phải nhờ Chu Lê Hiên kéo cô lại.
Trần Tử Dữu rất khó giả vờ như hoàn toàn không để ý, chỉ cười cho qua với phong tục địa phương này nhưng nếu vì việc này mà trở mặt, cô lại có vẻ nhỏ nhen quá. Tóm lại, trò đùa khiếm nhã vừa rồi đã làm cho mối quan hệ vừa được bồi đắp và không khí vui vẻ ban nãy của họ đã phần nào biến mất.
Sau đó họ vào giáo đường tìm mục sư, đó là một ông lão mặt mũi hiền lành , nhìn thấy Chu Lê Hiên thì mỉm cười thân thiết, dùng tiếng Trung gượng gạo nói: “Người nước cậu có câu ‘đại nạn không chết, tất sẽ hạnh phúc đến cuối đời’. Chúa phù hộ cậu.”
Chu Lê Hiên quỳ xuống trước cung thánh, thành tâm cầu nguyện: “Xin Chúa tha tội cho con.” Trần Tử Dữu nghi ngờ câu đó đang cố tình nói cho cô nghe, khẽ cười nhạo một tiếng.
Sau khi mục sư đi khỏi, hai người cùng ra khỏi giáo đường, Chu Lê Hiên nói: “Trong giáo đường mà cười khẩy là bất kính.”
Trần Tử Dữu nói cô không tin tôn giáo, nghĩ đến bộ dáng như tín đồ thanh khiết vừa rồi: “Anh nói không nhớ được gì, linh hồn thuần khiết như hài nhi thì có tội nghiệt gì mà phải cầu Chúa tha thứ?”
“Làm người thì luôn có tội, làm mẹ buồn, làm người nhà lo lắng, cướp đoạt lương thực, chiếm dụng tài nguyên.” Chu Lê Hiên nghiêm mặt nói, “Còn có những người quan trọng mà tôi đã quên.”
Trần Tử Dữu tự nhận cô không phải dạng hiền lành gì, vì khi vị tín đồ trước mặt cô đang cười yếu ớt, cô nhìn ngang nhìn dọc đều cảm thấy anh có ý xấu. Nhưng khi cô đang chế giễu anh thì nỗi bực dọc khi nãy đối với anh đều đã tan biến.
“Bức tranh của cô gái mặc đồ trắng trên tường nhà anh là người thân của anh hả?’
Chu Lê Hiên yên lặng vài giây: “Tôi không biết, không ai nói cho tôi biết cả. Nhưng họ nói đó là do tôi vẽ đấy, tôi nghĩ có lẽ người trong bức tranh rất quan trọng đối với tôi.”
Ngày du ngoạn của họ lại kết thúc một cách ngoài ý muốn.
Khi đó, họ đang đứng tại nơi non xanh nước biếc. Núi non xanh ngắt một màu, thác nước như một dải lụa trắng, hoa cỏ như tấm lụa xanh, hương hoa, chim hót, so với sự tinh xảo nhân tạo của trang viên và trấn nhỏ thì nơi này lại đích thực là cảnh sắc thiên nhiên hoàn hảo, vô song.
“Đây là nơi trước kia tôi thường thích đến nhất.” Chu Lê Hiên nói, sau đó bổ sung, “Nghe nói.”
“Vậy sao.”
“Tôi cảm thấy thật buồn cười. Một người mà tất cả mọi thứ anh ta biết về mình đều thông qua sổ ghi nhớ và lời kể của người khác, từng chút một, kể cả màu sắc, món ăn yêu thích, thói quen hằng ngày.”
“Không phải ai cũng đều có cơ hội quên đi tất cả để lần nữa bắt đầu lại từ đầu. Nhiều người hy vọng trên đời này thật sự có chén canh Mạnh bà.’’
“‘Nhiều người’ kể cả cô sao?”
“Đúng vậy, kể cả tôi.”
“Cô bi quan quá. Nếu có thể lựa chọn, tôi thà thiếu một cánh tay, một chân, hoặc là thiếu một con mắt để đổi lấy trí nhớ của mình còn hơn.”
“Không phải anh từng nói cảm giác mất trí nhớ cũng không tệ lắm sao?”
“Đó là bởi vì tôi không thể lựa chọn, chỉ có thể đối mặt.”
Thác nước lao xuống trắng xóa rồi ập lên những hòn đá lớn, ngọc châu