Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342254

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2254 lượt.

y cô và nó ở cùng nhau, hử?” Bà sắc sảo nhìn cô, Trần Tử Dữu cảm thấy cái sô-pha mình đang ngồi đã trở thành ghế bị cáo.
Đang bị lão phu nhân nhìn soi mói bằng cặp mắt đèn pha, Trần Tử Dữu rốt cuộc cũng tìm được thời cơ thích hợp để ra về.
“Ta có hẹn cha cô bàn chuyện, chắc ông ấy đã tới rồi, cô không phiền thì đợi ông ấy cùng về nhà. Bây giờ cô có muốn lên xem Lê Hiên thế nào không?”
“Cháu không muốn quấy rầy Chu tiên sinh nghỉ ngơi tĩnh dưỡng ạ.” Trần Tử Dữu uyển chuyển từ chối.
“Vậy ra nhà kính xem hoa đi, lúc này hoa đang nở rất đẹp. York!”
Không cho cô có thời gian từ chối, quản gia tóc trắng đã xuất hiện trước mặt cô: “Tiểu thư, mời.”
Hảo cảm của Trần Tử Dữu với vị lão phu nhân vừa sinh ra đã lập tức biến mất.
Trong nhà kính, cô phát hiện thấp thoáng giữa những phiến lá xanh biếc là một vườn hoa toàn màu trắng.
“Thiếu gia thích màu trắng.” Quản gia nhún vai, “Cậu ấy không thích những màu khác.”
“Từ nhỏ đã không thích sao?”
“Cũng không phải. Từ trước đây mới bắt đầu không thích. Không ai biết vì sao.”
Cô từng nhớ tài liệu có nói, trong số các màu hoa, hoa màu trắng là có mùi thơm nhất. Lúc này, những đóa hoa đang tỏa hương dịu nhẹ hoặc ngào ngạt, vô ảnh vô hình vờn quanh hóa thành một tấm lưới khổng lồ trói cô ở giữa. Một giọng nói quen thuộc truyền vào tai cô: “Cô có từng nghe đến truyền thuyết này chưa? Khi mỗi người sinh ra trên đời sẽ có một người giống họ như đúc cùng lúc được sinh ra…”
Thanh âm này lại vang vọng, lúc đầu đầy cảm xúc lạnh lẽo dần dần trở nên mông lung, khàn khàn đánh thẳng vào màng nhĩ của cô. Cô đưa tay bịt tai lại. Cùng lúc đó, trong thư phòng ngập tràn ánh sáng, Chu lão phu nhân nhấp một ngụm trà, nói với Lý Từ: “Tử Dữu, con gái ông, mỗi ngày hãy cho nó đến đây ngồi với ta một lúc, nói chuyện cùng ta.”
“Đứa trẻ này tính tình cứng cỏi, ít nói lại không hiểu quy củ nơi này, chỉ sợ gây phiền toái cho người.”
“Vậy càng tốt, trẻ con trầm tính và bướng bỉnh ta đều thích, ta cũng muốn dạy bảo nó ít quy củ.” Lão phu nhân khoát tay ngăn ông tiếp tục từ chối. Lý Từ không biết làm sao đành phải lui ra.
Cha con Trần Tử Dữu vừa đi ra khỏi tòa nhà thì Chu Lê Hiên đứng cạnh cửa sổ nhìn xuống dưới.
Cô vốn đang đi đằng sau cha cô nhưng con chó Chu lão phu nhân nuôi cứ vui vẻ theo sát phía sau cô, dùng mũi cọ cọ bắp chân cô, cô quay đầu làm động tác muốn đá nó rồi chạy lên trước Lý Từ, vừa nhìn quanh xem con chó có rượt tới không, hệt như bộ dạng của một đứa trẻ.
Chu Lê Hiên mỉm cười. Phía sau anh, Rica cũng bước đến: “Anh thích cô ta?”
“Tôi thấy cô ấy rất thú vị.”
Anh dõi mắt nhìn người phụ nữ đang đi xa dần, chậm rãi xoay người lại bị Rica ôm chặt eo. Rica tựa đầu vào ngực anh: “Anh biết rõ em không đi được, lại trở về không nói một tiếng, thật xấu xa. Lúc trước anh có thích về đây đâu.”
Chu Lê Hiên lui về sau, cách xa cô một khoảng: “Nhưng bây giờ thì hơi thích rồi. Công việc thế nào?”
“Chu Tưởng tiên sinh thiếu chút nữa bị anh làm cho tức đến nỗi bệnh tim phát tác đó.”
“Tôi mới nói hai câu mà ông ta đã không chịu được. Sức chịu đựng kém quá!”
“Ông ta hận vì đã đánh giá thấp anh.” Rica tiến lên đỡ lấy Chu Lê Hiên, “Anh cần gì? Để em lấy cho.”
“Tôi tự lấy được.” Chu Lê Hiên nhẹ nhàng gạt tay cô ra, nhảy đến cạnh bàn, cầm một chai nước đã mở tiện tay ném vào thùng rác, lại cầm lên một chai chưa mở, ngồi xuống ghế rồi gác chân bị thương lên đùi, mở chai uống mấy ngụm.
Cạnh bàn có một ghế dựa, Rica chỉ có thể ngồi xa xa anh: “Bác sĩ đã dặn anh không được vận động mạnh. Sao hôm nay anh lại không cẩn thận như vậy? Đau lắm không?”
“Đừng lo, so với không có cảm giác thì như vầy là tốt rồi.”
“Cũng không sai, khí sắc của anh đã khá hơn trước nhiều.”
Chu Lê Hiên gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Sau một lúc lâu, Rica đứng lên: “Em vừa tìm được ít băng ghi hình trước kia của anh, có rảnh anh hãy xem qua một chút.”
Khóe miệng Chu Lê Hiên hiện lên một nụ cười: “Em có không ít hình ảnh của anh đấy nhỉ, giống như biết trước nhất định sẽ có một ngày anh mất trí nhớ vậy.”
“Không phải.” Rica thất thanh nói.
“Đùa chút thôi, đừng để ý.” Chu Lê Hiên vẫn giữ nụ cười như có như không, “Nhìn nhiều thứ khiến anh cảm thấy cực kỳ thú vị, có khi như nhìn một người giống anh đang đóng vai của anh, có lúc lại giống như anh đang đóng vai của người khác. Vì sao em cho là anh muốn xem những thứ đó.”
“Em nghĩ anh sẽ muốn biết hình dáng trước kia của anh, còn có hy vọng khôi phục trí nhớ.”
“Em cũng biết bác sĩ nói trí nhớ của anh không có khả năng khôi phục mà.”
“Anh phải tin trên đời này có kỳ tích tồn tại.”
“Mong là thế. Nghe nói anh đã được một lần nên mới còn sống thế này.” Chu Lê Hiên đến bên giường, từ từ nằm xuống nhắm mắt lại, “Anh muốn nghỉ ngơi. Khi ra em nhớ khóa cửa giúp anh. Cám ơn.”
Rica ngồi bên giường, ngơ ngẩn nhìn anh trong chốc lát, đợi anh ngủ sâu, khuôn mặt dần giãn ra thì cô đắp cho anh một tấm chăn mỏng, cúi người hôn lên trán anh, nhẹ nhàng bước về phía cửa.
Vừa ra khỏi phòng liền gặp phải Chu


Insane