XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342295

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2295 lượt.

hú gì nữa, Giang Ly Thành thật sự không hủy toàn bộ thú vui của cô thì không được mà.
Trong đầu cô nhanh chóng liên tưởng đến câu chuyện xưa nổi tiếng về một nữ sinh và kẻ phản bội, một viên kim cương màu hồng phấn to bằng quả trứng bồ câu đã lấy đi sinh mạng của cô nữ sinh và các bạn mà lại cứu một mạng của kẻ phản bội kia.
Giang Ly Thành chẳng phải là bắt chước chuyện này sao? Cô tuy không đủ thông minh nhưng cũng không ngu ngốc, cô sẽ không bị thủ đoạn tầm thường này mua chuộc.
Trần Tử Dữu mím môi thờ ơ, người đàn ông mập càng lúng túng hơn. Trần Tử Dữu cũng biết mình hơi thất lễ, đáng lẽ cô nên làm ra vẻ khen ngợi một chút. Tuy nhiên, cô không rõ người này thật ra là bạn, khách hay là cấp dưới của Giang Ly Thành nên không biết nên cư xử thế nào. Thêm vào đó, ai bảo ông ta có liên quan đến Giang Ly Thành, cô cần gì phải đối xử vui vẻ hòa nhã với ông ta?
Giang Ly Thành cũng không chờ nữa, quay sang nói với người đàn ông đó: “Cô ấy bị hoa mắt nên không biết chọn cái nào, để lại tất cả đi.” Anh nói bằng tiếng anh, người kia ngay lập tức vui vẻ ra mặt.
Thật quá vô vị. Trần Tử Dữu đưa tay ra ngăn người đàn ông đó lại, nói “chờ đã” rồi tùy tiện chỉ một cái chai. Nhờ vậy chuyện này cuối cùng cũng chấm dứt.
Sau đó, Giang Ly Thành lúc ngồi trên xe lại nói với cô: “Cô dùng cái chai kia để đựng tiêu hay cà ri đi.”
Trần Tử Dữu biết anh đang trêu cô, vặn mở nắp chai đẹp đẽ kia ra thì phát hiện miệng bình có mấy lỗ nhỏ, đúng là dùng để đựng gia vị .
Thật là xấu hổ. Dù cô chưa bao giờ thiếu tiền nhưng thực sự chưa từng biết người ta dùng ngọc thạch anh quý báu như vậy để làm đồ đựng gia vị. Ánh mắt của cô xẹt qua người ăn xin quần áo tả tơi ở vỉa hè bên ngoài cửa sổ, đáy lòng thầm khinh bỉ bọn người phung phí này.
Giang Ly Thành an ủi cô: “Dĩ nhiên cũng có thể dùng để đựng phấn thơm.”
Anh nói trong khi đang xoay xoay với một quả trứng nhỏ hình thù khác thường nhưng màu sắc trong suốt đẹp mắt. Thấy cô cũng đang nhìn, anh đưa đến trước mặt cô: “Cô thích à?”
Cô đoán cục đá kia nhất định rất quý, dù đang bị người kia thờ ơ đùa nghịch. Lúc nãy người đàn ông mập đã cung kính đưa cho anh thứ gì đó, mà những cái chai trong mắt cô cũng đủ quý đủ hiếm rồi nhưng ông ta cũng không cẩn thận như vậy. Thế nhưng cô cố ý phớt lờ anh.
“Đây là ngọc lưu ly sao? màu sắc rất kỳ lạ.” Trần Tử Dữu ngây thơ hỏi.
Tài xế là người bản xứ, nghe không hiểu bọn họ nói chuyện nhưng nhân vật lão luyện ngồi bên ghế phó lái, Giang Lưu, lại ho khụ khụ.
“Đây là đá Tourmaline. Trước kia cô từng đeo vòng tay loại này, tưởng cô nhận ra chứ. ” Giang Ly Thành đại nhân đại lượng giảng giải, cũng không thừa dịp phản kích cô mà còn nghiêm túc giải nghĩa cho cô biết, “Cô xem đây, có thể đạt tới độ tinh khiết và sức nặng như thế này thì rất hiếm thấy, huống chi khối đá này có chín màu sắc, xem như có một không hai.”
(đá Tourmaline: đá điện tích)
“Nhìn qua tựa như màu sắc rực rỡ của thủy tinh. So với kim cương thì cái nào quý hơn?”
Giang Ly Thành cuối cùng cũng mất kiên nhẫn. Anh chỉ nói một tiếng “Tục” (tầm thường) rồi tiếp tục cúi đầu nghiên cứu khối đá rất giống thủy tinh ấy.
Trần Tử Dữu thấy anh quý trọng khối đá kia thì vẫn chưa thỏa mãn. Cô nói: “À, Tourmaline, tôi nhớ ra rồi, có phải là loại ngâm trong máu người thì có thể cầu xin hoặc nguyền rủa gì đó… Viên đá thần kỳ đúng không?”
Giang Ly Thành cau mày hỏi: “Là cái gì?”
“Anh chưa xem truyện cổ tích nổi tiếng đó sao? Một vị công chúa trước khi mất nước đã đâm bị thương kẻ thù, máu hắn dính trên mặt nhẫn Tourmaline của nàng khiến nàng phải lưu vong, sau đó nàng ngày ngày cầu nguyện với chiếc nhẫn. . .” Cô dừng lại không nói tiếp.
“Rồi sao nữa?” Thật lâu sau Giang Ly Thành mới miễn cưỡng hỏi. Cô nhận thấy Giang Lưu cũng đang lắng tai nghe cô kể chuyện.
“Đương nhiên là nàng báo thù thành công, chiếc nhẫn bị ếm thần chú, kẻ thù của cô bị báo ứng.” Trần Tử Dữu kết thúc qua loa.
“Là cô tự bịa ra thì có.” Giang Ly Thành liếc xéo cô, nhìn thấu cô đang chỉ cây dâu mà mắng cây hòe nhưng lại không tức giận hoặc là trước mặt Giang Lưu anh không thể tức giận.
Thế nhưng anh lại mất hứng xem xét tiếp viên đá “có một không hai” trong tay nên bỏ luôn vào túi áo, nghĩ vẫn cảm thấy không ổn liền bỏ nó vào trong hộp, đưa cho Giang Lưu.
Trần Tử Dữu tâm tình rất tốt, nhìn ra ngoài cửa sổ cũng cảm thấy trời xanh thăm thẳm, đường xá sạch sẽ, người đi đường thì ưu nhã, phong cảnh trước mắt thoáng cái trở nên tươi đẹp.
Truyện cổ tích với máu chó kia cũng không phải do cô bịa ra nhưng cái nhẫn cũng không phải là Tourmaline.
Anh nói đã khắc phục nỗi sợ máu? Ha ha, gạt quỷ sao. Vừa xong sắc mặt anh không còn chút máu.
Có thể đào móc được nhược điểm của người khác là chuyện vui sướng. Anh hại cô mất thú vui sưu tập chai nước hoa và luyện yô-ga, cô cũng làm cho anh mất một hứng thú nho nhỏ.
Trần Tử Dữu đếm ngón tay tính toán thời gian trở về, mỗi khi qua thêm một tiếng đồng hồ cô lại cảm thấy rất cao hứng. Khi cô đang tính còn ít nhất hơn sáu mươi tiến