The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342294

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2294 lượt.

g nữa thì Giang Lưu lại đến gọi cô, bọn họ buổi tối sẽ lên đường.
“Giang tiên sinh có chút việc, cần trở về sớm.” Giang Lưu nói.
Thật là niềm vui bất ngờ. Trần Tử Dữu tâm trạng vui sướng thu dọn đồ đạc.
Giữa trưa Giang Lưu lại nói: “Giang tiên sinh đợi cô dùng cơm.” Sau đó có hai người phụ nữ bản địa đến giúp cô trang điểm.
Cô vô cùng khó xử, hai phụ nữ kia không hiểu tiếng Anh nên hoàn toàn phớt lờ cô, vì vậy cô chỉ có thể để họ tùy ý giày vò tóc và mặt của mình. Cuối cùng cô còn bị lột luôn cả nội y rồi mặc vào trang phục dân tộc, áo trắng bó sát cùng quần dài rộng thùng thình, áo khoác diễm lệ, đường thêu tinh tế hoàn mỹ, trên mặt đính đầy trân châu.
Họ còn trang điểm cho cô rất đậm, khi soi gương cô gần như không nhận ra chính mình. Trên mặt cô mấy nốt mụn đã biến mất, trên trán chỉ còn lại vài nốt lì lợm nên họ đội cho cô một tấm mạng rũ từ đỉnh đầu xuống giữa trán.
Khi được người ta dẫn đến nhà hàng cô chỉ cảm thấy như đang bị đưa đến chợ nô lệ để tiến hành đấu giá.
Chỉ vài ngày ở đây cô đã tận mắt chứng kiến sự chênh lệch trong cái xã hội này, nhà hàng đủ lộng lẫy sang trọng để khiến cô không nói nên lời, chỉ có thể dùng cung vàng điện ngọc để hình dung.
Trên bàn cơm cũng như thế, ly thủy tinh, chén bạch ngọc nạm vàng và đũa bằng ngà voi, thìa khảm đủ loại đá quý, khăn trải bàn được thêu tinh xảo, tất cả đều lung linh lấp lánh làm cho người ta hoa cả mắt, cô cũng gần như không mở nổi mắt. Mỗi món ăn đều rất cầu kỳ, dùng nguyên liệu đắt tiền để trang trí và tạo kiểu dáng, còn thức ăn trên đĩa lại không quá đặc sắc, ngược lại cô chỉ cảm thấy hương vị kỳ quái, từ đầu đến cuối cũng chẳng biết bản thân đang ăn món gì.
Ngợp trong khung cảnh vàng son như vậy chính cách ăn mặc của cô cũng tương đồng với những món ăn, điểm duy nhất không hài hòa chính là Giang Ly Thành. Anh vẫn một thân tây phục màu xám, áo sơ mi trắng, cà-vạt sọc xám trắng, tóc đen, mắt đen, làn da có chút huyết sắc. Nếu môi cũng không có màu thì trông anh như người đến từ thế giới khác, điểm xuyết nhiều loại hoa không hòa hợp bài trí chói lọi rực rỡ.
“Anh đàm phán thành công nên muốn chúc mừng à?” Trần Tử Dữu hỏi.
“Hôm nay tâm trạng tôi không tốt mới muốn ăn nhiều chút.”
Trần Tử Dữu thử xuyên qua những dụng cụ thủy tinh trong suốt lóng lánh và đèn treo phản chiếu để nhìn rõ sắc mặt của “tâm trạng không tốt” nhưng không phát hiện điều gì khác thường. Trên thực tế, cô cũng chưa bao giờ thấy anh tâm trạng tốt, ngoại trừ những khi thấy cô bối rối, đôi mắt và khóe miệng anh mới hiện lên ý cười mỉa mai vui vẻ.
“Đang nhìn gì?” Giang Ly Thành cuối cùng cũng phát hiện Trần Tử Dữu không hề đụng đũa mà ngẩng mặt xuất thần.
“Tôi đang nghĩ nguyên lý kích thích thèm ăn bằng mắt.” Trần Tử Dữu nói. Hóa ra Giang Ly Thành sai người biến cô thành bộ dạng như vậy cũng chỉ để làm vật trang trí trên bàn ăn giúp anh ăn ngon miệng hơn.
Hôm nay đúng thật anh ăn được không ít, từng miếng từng miếng, rất thong thả tao nhã, mỗi món đều ăn một ít mà không phải giống như trước, chỉ nếm qua loa.
Giang Ly Thành khẩu vị càng tốt thì Trần Tử Dữu lại ngược lại. Cô nếm mỗi món một chút, cảm thấy mùi vị không ngon nên buông đũa xuống luôn.
“Món ăn không hợp khẩu vị sao?” từ bàn ăn bên kia nam chủ nhân hỏi.
“Tôi không đói bụng. Bữa trưa ăn hơi nhiều nên chưa tiêu hết.” Cô dùng khăn ăn sang trọng vừa lau tay vừa nói.
“Uống chút rượu sẽ ăn ngon hơn.” Giang Ly Thành nhấp ít rượu nói.
Loại rượu này đậm màu hổ phách lại trong veo, vừa đẹp mắt mà mùi cũng rất thơm. Cô tưởng rượu bran-đi nên một lần uống cạn hết, không ngờ một vị ngọt xộc thẳng đến cổ họng, nhịn nửa ngày vẫn không thể nuốt nổi, nhìn sang không thấy bồi bàn, vì vậy cô nhả ra chén trà mạ vàng trước mặt.
Giang Ly Thành đang gắp đồ ăn liền dừng lại trên không trung, con người thâm trầm nhìn về hướng cô, Trần Tử Dữu không biết sợ cũng nhìn trả lại.
Có lẽ luôn thích sạch sẽ nên anh bị hành động không có khí chất vừa rồi của cô làm cho buồn nôn.
Vậy càng tốt, nếu không thì khí chất của cô cũng bay sạch mất. Cô vốn không phải người câu nệ tiểu tiết nhưng đối mặt với anh, cô luôn muốn làm chuyện khác người để làm cho anh khó chịu. Thế nhưng cơ hội thành công không nhiều lắm mà thôi.
Giang Ly Thành ngược lại không nói không rằng, cúi đầu tiếp tục ăn, thỉnh thoảng uống chút rượu, một chút cũng không bị ảnh hưởng. Trần Tử Dữu hơi thất vọng, nâng chén rượu kia lên miệng, lúc này cô nếm một chút, nghiêm túc thưởng thức vị ngọt của rượu và đánh giá: “Không ngon lắm!”
“Đó là vì cô sinh ra trong thời đại rượu quý hiếm” Giang Ly Thành lúc nói chuyện không thèm nhìn cô.
“Vậy thì sao?”
“Năm đó sản lượng rượu toàn thế giới đều rất ít, có nơi thậm chí một chai cũng không có. Hiện tại lại càng thiếu.” Giang Ly Thành kiên nhẫn giải thích với cô về vấn đề giá trị của thứ mà cô mới nhổ ra kia.
“Dù sao cũng không ngon. Nếu anh muốn độc nhất vô nhị, có thể đem viên bảo thạch kia mài nhỏ để ngâm rượu, như vậy càng biểu lộ rõ phẩm vị của anh.” Trần Tử Dữu dứt lời