Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342170

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2170 lượt.

gặp qua em ở nơi nào, nụ cười của em quen thuộc như vậy, anh nhất thời nhớ không nổi. . . . . . à, là ở trong mộng, trong mộng trong mộng gặp qua em, là em, là em, mơ thấy đúng là em.”
(Đầm: Nhạc đây mp3.zing.vn/embed/song/IW6OCC90?autostart=false , hát giọng nữ nhưng mình dịch theo xưng hô nam cho hợp mạch truyện he he he)
Lúc Trang Hào chở Hoa Kì đi ngang qua một studio, cái loa ở cửa phát ra một khúc nhạc như vậy, dưới cơn gió nhẹ tháng năm không khỏi làm cho người ta có chút rung động, thậm chí cảm thấy hạnh phúc, dĩ nhiên, cảm giác hạnh phúc này chỉ tồn tại trong lòng Hoa Kì, về phần Trang Hào cảm thấy như thế nào thì Hoa Kì không biết.
“Ngọt như mật. . . . . . em cười ngọt như mật, giống như hoa nỏ trong gió xuân, nở trong gió xuân.” Khi Hoa Kì cùng Trang Hào đi ngang qua studio, tiếng hát từ từ yếu bớt, cho đến khi không nghe được thì Hoa Kì mới nhẹ giọng hát, mặc dù hơi nhỏ nhưng cũng có thể vào lỗ tai Trang Hào.
“Ở nơi nào, gặp qua em ở nơi nào, nụ cười của em quen thuộc như vậy, anh nhất thời nhớ không nổi.” Lúc này Hoa Kì lần đầu tiên nghe được Trang Hào hát, giọng hơi lớn, tiếng hát cũng dễ nghe, thỉnh thoảng còn có người đi đường quăng ánh mắt về phía bên này nhìn.
“Ai nha, anh hát rất dễ nghe.” Hoa Kì giơ tay lên cho một quyền vào sau lưng Trang Hào, không quá dùng sức lại làm cho Trang Hào sững sờ, ngưng tiếng hát nói: “Con mẹ nó chứ, lúc này không phải em nên ôm anh, sau đó nói, anh ~ ưm rất thích anh sao.”
“Á. . . . . .” Hoa Kì ngẩn ra, cười đùa nói: “Không ngờ còn có thể như vậy.”
Trang Hào liếc mắt: “Không tim không phổi.”
Trang Hào chở Hoa Kì đi tới quán xiên nướng trước kia đoàn xe hay đến, hai người một hơi gọi không ít, một chai rượu mang lên bàn, Trang Hào hôm nay cực kỳ hào hứng cùng Hoa Kì uống một hồi, vì vậy, hai người bắt đầu nâng ly cạn chén, qua ba hồi rượu, không chuyện gì không tán gẫu, nói chuyện khí thế ngất trời, cho đến khi hai người no ăn không nổi nữa mới đi tính tiền.
Một bữa cơm dùng hai đến ba giờ, hai người uống mặt đỏ phừng phừng, kế tiếp đi đâu ai cũng rõ không phải hỏi, cũng không cần phải nói.
Đây là một nhà nghỉ nhỏ bên cạnh quán xiên nướng, giá cả rất hợp lý, sạch sẽ không nói, còn có máy tính lên mạng, một ngày 30 đồng.
Trang Hào đem xe vào trong nhà nghỉ, dưới sự hướng dẫn của phục vụ viên đi vào phòng, đóng cửa lại thì Trang Hào ngửa ra tứ chi hai tay chắp lại nằm vật trên giường, nhắm mắt lại nói: “Trong khoảng thời gian này thật là mệt muốn chết.”
Hoa Kì không vội nhào vào trong ngực anh, ngược lại ngồi trước máy vi tính mở máy, mở ra đánh vào ba chữ: “Ngọt như mật.”
Tiếng hát uyển chuyển du dương vang lên, lúc này Hoa Kì mới thỏa mãn cởi giày lên giường, nằm ở trên người Trang Hào nói: “Đủ lãng mạn không.”
Trang Hào ừ một tiếng, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần nói: “Nghe bài hát cũ mà trong lòng thoải mái.”
“Ca, chúng ta làm không?”
Trang Hào cười cười: “Em muốn làm liền làm.”
“Tắm không?”
Trang Hào híp mắt nhìn Hoa Kì: “Sáng sớm đã biết em muốn anh !@#$%$@, cho nên buổi sáng đã tắm rồi, không cần.”
“A, em cũng tắm rồi, vậy ta trực tiếp tiến vào chính đề thôi.” Hoa Kì lật người ngồi dậy, nhanh chóng lột sạch quần áo, tiếp đó giạng chân ngồi trên người Trang Hào, cúi đầu nói: “Đến đây đi, hôn môi.”
Trang Hào nhắm mắt lại, từ từ chu môi lên chụt.
Hoa Kì hôn chuồn chuồn lướt nước một lần lại một lần, cứ lặp lại giống như chẳng bao giờ ngán, rốt cuộc lúc Trang Hào không thể nhịn được nữa mới ngừng lại.
“!@#$%$@, miệng bị em gặm sưng lên rồi.”






Lòng Của Em Đang Đợi
Hoa Kì cùng Trang Hào ở nhà nghỉ bên đường chán ngán đến giữa trưa ngày hôm sau mới rời khỏi, trong thời gian đó đã làm không ít chuyện, tôn chỉ của Hoa Kì là, dù anh có bắn đến không nhận ra nổi đông tây nam bắc nữa em vẫn cứ làm tiếp, trừ khi không cứng nổi, vậy đó là chuyện khác.
Lúc từ nhà nghỉ đi ra, Trang Hào nhìn hết sức bình thường, ngược lại là Hoa Kì, xương sống thắt lưng đùi đều mềm, thậm chí mắt còn hơi có quầng thâm, tay cậu đỡ eo đi theo sau lưng Trang Hào, trong lòng yên lặng đếm ngày hôm qua tới hôm nay tổng cộng làm bao nhiêu lần, đếm xong kinh ngạc kêu một tiếng: “Má ơi, chúng ta tổng cộng làm sáu lần?”
Trang Hào nghe tiếng quay đầu lại, cười nói: “Chỉ có sáu lần sao?”
“Hả? Em tính sai sao?” Hoa Kì bắt đầu tính toán lần nữa, tính hai lần lúc này mới khẳng định nói: “Làm bảy lần, chắc chắn là bảy lần.”
“Ừ.”
Xe khởi động, càng đi xa dần, Hoa Kì ngồi ở trong xe nhìn về phía sau, Trang Hào đứng tại chỗ không rời đi giống nhau đang nhìn về phía Hoa Kì cho đến khi ai cũng không thấy được ai.
Hiện giờ trong lòng Hoa Kì vô cùng mỹ mãn, mỹ đến toát ra mật ngọt, mặc dù Trang Hào vẫn chưa nói thích mình, nhưng hành động của anh không khi nào không nói cho Hoa Kì, anh thích mình.
Hoa Kì trở lại Ngũ Hành theo lời Trang Hào dạy nói cho Chương Thỉ, y cũng đồng ý, cứ như vậy nghỉ ngơi một ngày lại bắt đầu khẩn trương bận rộn côn


Insane